PHÉP MÀU Ở TỌA ĐỘ LỬA HÀM RỒNG

Cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa) những năm chống Mỹ được mệnh danh là "tọa độ chết", nơi không quân Mỹ trút xuống hàng nghìn tấn bom đạn nhằm cắt đứt mạch máu giao thông Bắc - Nam. Chính tại nơi khốc liệt nhất này, một kỳ tích về sức mạnh con người đã được lập nên bởi một cô gái nông thôn mảnh khảnh: Ngô Thị Tuyển.
Sinh năm 1946, cô dân quân Ngô Thị Tuyển có vóc dáng nhỏ bé, chỉ nặng 42kg. Ngày 4/4/1965, trận chiến bảo vệ cầu Hàm Rồng diễn ra ác liệt. Bộ đội phòng không chiến đấu dũng cảm nhưng đạn dược dần cạn kiệt, trong khi máy bay Mỹ vẫn gầm rú trên đầu. Yêu cầu tiếp đạn trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.
Tại bến sông, thuyền chở đạn đã cập bến nhưng xe không vào được vì đường bị bom cày nát. Trước tình thế nguy cấp, Ngô Thị Tuyển đã không ngần ngại vác lên vai hai hòm đạn dính liền nhau, nặng tổng cộng 98kg – gấp hơn 2 lần trọng lượng cơ thể mình. Chị chạy băng băng qua bờ đê, vượt qua làn đạn pháo kích để đưa đạn tới tận mâm pháo cho bộ đội.
Sau này, nhiều người (và cả chính bà) đã thử vác lại khối lượng đó trong điều kiện bình thường nhưng không thể làm được. Các nhà báo nước ngoài gọi đó là "huyền thoại", là "phép màu". Nhưng với bà Tuyển, lời giải thích rất đơn giản: "Lúc đó tôi không nghĩ gì đến sống chết hay nặng nhẹ. Nhìn thấy các anh bộ đội đổ máu, lửa cháy rực trời, lòng căm thù giặc và tình yêu nước đã biến thành sức mạnh. Nó là sức mạnh của cả dân tộc dồn vào đôi vai mình."
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Hình ảnh bà Ngô Thị Tuyển vác đạn đã trở thành biểu tượng cho phong trào "Ba đảm đang" của phụ nữ Việt Nam. Bà chứng minh rằng phụ nữ Việt Nam không hề yếu đuối, họ sẵn sàng làm những việc phi thường nhất để bảo vệ non sông.
Hôm nay, những hố bom xưa đã được lấp đầy bằng màu xanh của sự sống, nhưng câu chuyện về cô dân quân vác 98kg đạn vẫn mãi là một bản hùng ca, nhắc nhở thế hệ trẻ về sức mạnh vô hạn của lòng yêu nước.



