Phóng sự của tập thê lớp 11B4 trường THPT Bỉm Sơn

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức về lịch sử hào hùng, oanh liệt của mặt trận Vị Xuyên (Hà Tuyên) trong giai đoạn 1979-1989 - nơi địa đầu của Tổ quốc vẫn còn lưu mãi. Chính ở mảnh đất này, hàng nghìn anh hùng, liệt sỹ đã chiến đấu, hy sinh để giữ lấy từng tấc đất thiêng liêng trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, tạo nên một “bản hùng ca bất tử” cho non sông hôm nay và muôn đời sau
Cách đây 45 năm, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc đã nổ ra, kéo dài trên chiến tuyến từ Pò Hèn (Quảng Ninh) đến Pa Nậm Cúm (Lai Châu). Dưới sự lãnh đạo của Đảng, quân và dân ta trên toàn tuyến biên giới phía Bắc với hào khí quật cường của dân tộc anh hùng đã kiên cường, sáng tạo, bẻ gãy và giáng nhiều đòn đau xuống đầu kẻ địch. Riêng cuộc chiến đấu bảo vệ biên cương ở Vị Xuyên kéo dài khốc liệt tới 10 năm sau, đến tháng 10 năm 1989 mới chính thức kết thúc.
Tháng 4 năm 1981, cựu chiến binh Nguyễn Văn Giang sinh năm 1960, quê ở Hà Long, Hà Trung, Thanh Hóa, khi ấy mới vừa tròn 21 tuổi xung phong lên đường nhập ngũ. 21 tuổi , ông trở thành chiến binh của đơn vị Đại đội 1 Tiểu đoàn 1 C14 - E141 - F312 Quân đoàn 1 tham gia trận đánh cao điểm 1030 Vị Xuyên ( Hà Tuyên ) chống quân Trung Quốc xâm lược.
Khi vừa nhận được lệnh của cấp trên, toàn đội đang đóng quân ở Sóc Sơn, Hà Nội cầm súng lên đường bảo vệ Tổ Quốc. Ông cùng đồng đội vượt qua biết bao khó khăn, gian khổ, trèo đồi vượt núi mới đến được chiến trường. Địa hình chiến trường hiểm trở, bất lợi cho quân ta. Bên kia của Trung Quốc là vùng đồi núi cao nguyên rộng thuận lợi cho triển khai đội hình lớn tấn công Việt Nam, lợi dụng địa hình thuận lợi mà bắn pháo, xả đạn như mưa.
Trò chuyện với ông, ông kể rằng:
" Trước khi ra trận, hôm đấy cơm nấu bị khê, mấy đồng đội của ông kiêng ăn cơm khê nếu không ra trận sẽ chết. Ông lại chẳng kiêng kỵ, ông nghĩ: " Đã ra chiến trường, thì xác định sẽ chết để bảo vệ quê hương. Dù có chết cũng phải ăn no, không thì thành ma đói. " "
Một câu nói, một suy nghĩ đã thể hiện ý chí của một người chiến sĩ cụ Hồ.
Theo lời kể của ông: Hôm đó trời tháng 8, sương dày đặc, cả tiểu đội hơn 100 người đều nằm xuống, chỉ còn lại khoảng 17 người còn sống sót. Phía trên là pháo đạn của địch, bên kia đồi cũng là địch, xung quanh tứ phía đều là kẻ thù, đều là bom đạn. Đó là một cuộc chiến không hề cân sức, một đấu trăm, trăm đấu nghìn. Pháo rơi như mưa, đồng đội bị bắn ngay trước mặt chỉ cách khoảng 2m mà ông cũng không thể cứu được, mưa bom bão đạn ông không thể ngẩng đầu lên để cứu. Nhìn từng đồng đội đã đồng hành biết bao ngày đêm lần lượt nằm xuống, sự đau thương mất mát xen lẫn nỗi phẫn uất với kẻ thù, càng quyết tâm đánh thắng dù có hy sinh.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Mặt trận Vị Xuyên là chiến trường ác liệt nhất, đặc biệt trong giai đoạn từ 1984-1989 với hàng trăm trận chiến đấu diễn ra quyết liệt, nhiều cán bộ chiến sĩ ở mọi miền đất nước và đồng bào ta đã hy sinh trên mảnh đất này.
" Cũng nhờ có sương mù dày đặc hôm đấy mà 17 người còn lại mới có thể sống sót, nếu không ông cũng nằm xuống tại Vị Xuyên rồi. " _ Ông nói.
Trên đất mẹ thiêng liêng, đoàn đội của ông bám trụ từng điểm cao, từng mỏm đá, tấc đất. Có những quả đồi diễn ra hàng chục trận đánh giành giật giữa quân ta và quân địch. Dường như không một hòn đá, không một mét đất nào ở Vị Xuyên không thấm máu của người lính Đại đội 1 Tiểu đoàn 1 C14 - E141 - F312 Quân đoàn 1 nói riêng, của người lính Việt Nam nói chung. Hàng nghìn chiến sĩ Vị Xuyên và trên mọi miền Tổ Quốc đã ngã xuống hoặc bỏ lại một phần cơ thể nơi rừng sâu núi thẳm.
Chiến thắng oanh liệt nhưng tổn thất của quân ta cũng rất to lớn, hơn 4.000 cán bộ, chiến sĩ, đồng bào ta đã anh dũng hy sinh, hàng ngàn người bị thương, hàng trăm thôn bản bị phá hủy. Hàng ngàn héc ta ruộng vườn, đồi núi bị cày xới, đầy bom mìn, vật nổ… Đến nay, vẫn còn nhiều liệt sĩ nằm rải rác trên khắp chiến trường Vị Xuyên mà chưa tìm được hài cốt, nhiều mộ liệt sĩ chưa có tên trong nghĩa trang.
Khi được hỏi: "Sau chiến tranh, trở về với gia đình, quê hương, với cuộc sống hoà bình, ông đã có những cảm xúc gì? ". Ông xúc động đáp lại: " Khi thắng trận rồi, ông vừa vui vừa buồn, vui lắm vì hoà bình rồi, mà cũng đau buồn cho những người anh em đã ở lại Vị Xuyên. Dù sau chiến sau có những vết thương, hoạt động hàng ngày bất tiện, nhưng cũng đã quá may mắn, may mắn hơn nhiều đồng đội đã ngã xuống.Đến tận bây giờ, hơn 40 năm rồi nhưng mà mỗi ngày sương mù, hay đi hội họp hội cựu chiến binh đều nhớ về những đồng đội xưa. "
Tình đồng chí của những người lính thật cao cả và đẹp đẽ:
" Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau.
Súng bên súng, đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ
Đồng chí! "
( Đồng chí _ Chính Hữu )
Từ những con người xa lạ, có thể cùng một thôn một quê, có thể là ở những miền đất khác nhau trên đất nước Việt Nam thân thương, cùng kề vai sát cánh chiến đấu, trở thành đồng chí, thành những người sống mãi trong tâm trí nhau. Dù anh đã nằm lại nơi chiến trường, dù tôi có rời xa quân ngũ trở về quê hương, tôi vẫn nhớ đến anh, nhớ đến người bạn, người đồng chí của mình.
Trong cuộc trò chuyện, ông còn để lại lời khuyên cho thế hệ học sinh, sinh viên sau này khi tìm hiểu lịch sử: " Các cháu muốn hiểu rõ lịch sử dân tộc mình hào hùng như nào, những người lính cụ Hồ can đảm như nào, thì phải xem những phim tư liệu xưa, cái phim mà còn trắng đen, không màu nhưng xem sẽ thấy cái màu của tình yêu nước. Các cháu cũng có thể liên lạc với những cựu chiến binh như ông, sẽ kể cho các cháu nghe. "
Những lời kể mộc mạc, dung dị, những thước phim tài liệu đen trắng, dẫu ta đã thấy ngàn vạn khốc liệt, nhưng mỗi người nghe, người xem đều biết rõ một sự thật: quá khứ còn ác liệt và cam go hơn trong phim gấp bội lần. Nghe mới rõ, xem mới thấu, tìm hiểu mới biết biết ơn trân trọng cuộc sống hoà bình hôm nay đã đánh đổi bằng biết bao xương máu của thế hệ cha ông đi trước. Như một hồi chuông ngân vang vào tận tâm thức những thế hệ mai sau, nhắc nhở về tinh thần bất khuất, bản lĩnh kiên cường của những chiến sĩ bộ đội Việt Nam, đồng thời mỗi cá nhân phải sống có trách nhiệm với bản thân, với gia đình, với quê hương đất nước, với cuộc sống hoà bình hôm nay



