Người có công giúp đỡ cách mạng

Phỏng vấn

Phỏng vấn vài câu hỏi

Hưng Yên01/12/2025Thanh Thảo, Thục Linh(đồng sáng tác) (Báo viết)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Phỏng vấn

Bài phỏng vấn

1. Cảm xúc khi nhận phỏng vấn: Được nói về những năm tháng đó, về những người đồng đội và những hy sinh của cả dân tộc, đó là một niềm vinh dự. Bác thấy như được sống lại một phần ký ức, và quan trọng hơn, là được gửi gắm câu chuyện của thế hệ mình cho thế hệ trẻ. Đây là một cơ hội để bác nhớ về những người đã ngã xuống, và để nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay không dễ dàng mà có được.

2. Tính chất của cuộc chiến: đó là cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước dài lâu, khốc liệt và vô cùng gian khổ. Nó không chỉ là những trận đánh lớn, mà còn là cuộc chiến đấu hàng ngày với đói rét, bệnh tật, bom đạn rải thảm, và sự chia cắt gia đình. Diễn ra từ chiến trường rừng núi Trường Sơn với những con đường mòn huyền thoại, đến thành phố, làng mạc bị tàn phá với mục tiêu duy nhất là độc lập, tự do và thống nhất đất nước.

3. Cảm xúc chiến tranh và đồng đội: Sợ hãi là có, không ai không sợ chết, nhưng quyết tâm lớn hơn tất cả. Nỗi sợ bị lấn át bởi lòng yêu nước và ý chí thống nhất. Lòng căm thù quân xâm lược mạnh mẽ. Nhưng điều lớn nhất là tình đồng đội, sống chết có nhau, không bỏ rơi nhau trong bất cứ hoàn cảnh nào.

4. Gia đình: Họ là hậu phương vững chắc nhất. Vợ bác, mẹ bác, và các con đã chịu đựng sự chia cắt, lo lắng, và thiếu thốn vật chất suốt bao nhiêu năm. Sự hy sinh của họ thầm lặng hơn, nhưng không kém phần vĩ đại. Họ đã nén nước mắt, gánh vác việc nhà để bác yên tâm chiến đấu. "Nếu không có gia đình, không có hậu phương, chúng tôi không thể làm nên chiến thắng."

5. Niềm vui: Đánh thắng một trận nhỏ, bắt sống được một tên lính địch, hay giải phóng được một làng. Đó là niềm vui vỡ òa, giúp anh em quên đi mệt mỏi. Ngồi lại với nhau bên bếp lửa, kể cho nhau nghe chuyện quê nhà, nụ cười của đồng đội là liều thuốc tinh thần lớn nhất. Nhận được thư nhà, nó là sợi dây kết nối với cuộc sống hòa bình mà chúng tôi đang chiến đấu để bảo vệ.

Và niềm vui lớn nhất là khi xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập, cả dân tộc vỡ òa. Đó là niềm vui lịch sử, niềm vui của độc lập và thống nhất, niềm vui mà không ngôn từ nào diễn tả hết được.

6. Kí ức và nỗi nhớ: khi được hỏi bác có muốn lưu giữ những kí ức này không, bác đã bảo có. Ký ức chiến tranh là một phần máu thịt của bác, nó nhắc nhở bác phải sống tốt, sống có ý nghĩa hơn cho cả những người đã nằm lại.

Để đáp lại sự hi sinh vô cùng cao cả của các đồng chí, Trường THPT Nguyễn Trung Ngạn đã tổ chức nhiều các hoạt động nhằm tôn vinh và tưởng nhớ các vị anh hùng cứu nước. Trong đó sôi nổi các hoạt động liên quan đến ngày thành lập Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh (26/3) và dọn dẹp bia mộ các chiến sĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn