Phóng viên chiến trường và những tấm phim rực lửa
Vũ khí của tôi không phải là khẩu súng AK, mà là chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ và những cuộn phim đen trắng quý giá. Phóng viên chiến trường chúng tôi là những người "đi săn lịch sử". Chúng tôi không đứng sau lưng người lính, mà phải đứng cùng họ, thậm chí là phía trước họ để ghi lại được những khoảnh khắc chân thực nhất của cuộc chiến.
Tôi nhớ mãi trận đánh tại cửa ngõ Sài Gòn cuối tháng 4 năm 1975. Khi cánh quân ta tiến vào, lửa đạn đan xen dày đặc. Để có được tấm ảnh bộ đội ta phất cờ trên nóc đồn địch, tôi đã phải bò qua một bãi mìn dưới làn đạn bắn tỉa của đối phương. Một mảnh đạn văng trúng bả vai, máu thấm đỏ áo, nhưng tay tôi vẫn giữ chặt máy ảnh. Tôi tự nhủ: "Mình có thể ngã xuống, nhưng tấm phim này phải sống".
Những bức ảnh về nụ cười của người lính sau trận đánh, về giọt nước mắt của mẹ già ngày đón quân về... đó là tài sản vô giá của dân tộc. Phóng viên chiến trường sống bằng niềm tin rằng sự thật phải được lưu giữ. Mỗi tấm ảnh chúng tôi chụp không chỉ là nghệ thuật, mà là bằng chứng của một thế hệ anh hùng, để ngàn năm sau con cháu nhìn lại vẫn thấy tự hào về cha ông.



