Phùng Chí Kiên (1901 – 1941) – Nhà chỉ huy quân sự đầu tiên của Đảng hy sinh ở tuổi 40
Liệt sĩ, quê Nghệ An; người học trò xuất sắc của cụ Nguyễn Ái Quốc, vị Tổng chỉ huy đầu tiên của Cứu quốc quân, người đã anh dũng chiến đấu đến viên đạn cuối cùng trên ngàn mây Bắc Sơn.
Anh Phùng Chí Kiên (tên thật là Nguyễn Vĩ) là một người có tài năng quân sự xuất chúng, từng học trường Quân sự Hoàng Phố ở Trung Quốc. Năm 1941, sau khi cùng lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc về nước, anh được giao nhiệm vụ trực tiếp chỉ huy Đội Cứu quốc quân I bám trụ tại chiến khu Bắc Sơn - Võ Nhai để đối phó với những trận càn quét khủng khiếp của thực dân Pháp.
Tháng 8/1941, trong một chuyến hành quân qua vùng Ngân Sơn (Bắc Kạn), đơn vị của anh bị giặc Pháp và bọn phản động địa phương bao vây chặn đánh bủa vây từ bốn phía. Để bảo vệ lực lượng và các đồng chí cán bộ rút lui an toàn, anh Phùng Chí Kiên đã tự nguyện ôm súng bám trụ lại một mình trên vách đá, bắn trả quyết liệt để thu hút hỏa lực giặc. Do bị thương nặng ở đầu, anh bị giặc bắt và chặt đầu bêu ở ngã ba đường hòng uy hiếp tinh thần nhân dân. Sự tuẫn tiết ở tuổi 40 của anh đã trở thành biểu tượng kiên cường cho thế hệ thanh niên lúc bấy giờ.



