PHÙNG CHÍ KIÊN - NGỌN LỬA THIÊNG NƠI RỪNG THẮM VÀ BẢN HÙNG CA BẤT TỬ
Có những trang sử được viết bằng mực, nhưng cũng có những khúc tráng ca được khắc tạc bằng máu và tuổi thanh xuân phơi phới của cả một thế hệ. Chúng ta hãy cùng ngược dòng thời gian về lại bối cảnh những năm 1940 nơi núi rừng Việt Bắc hoang sơ và hiểm trở, có một người thủ lĩnh đã hóa thân thành ngọn lửa bất diệt để thắp sáng con đường giải phóng dân tộc: Liệt sĩ Phùng Chí Kiên.
Chân dung người thủ lĩnh quân sự tài ba
Liệt sĩ Phùng Chí Kiên (tên thật là Nguyễn Vĩ), sinh năm 1901 tại quê hương Diễn Châu, Nghệ An – vùng đất địa linh nhân kiệt, giàu truyền thống yêu nước. Sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng, ông từng được cử đi học tập tại trường Quân sự Hoàng Phố (Quảng Châu, Trung Quốc) và nhanh chóng bộc lộ tư duy quân sự xuất chúng.
Trở về nước giữa lúc phong trào cách mạng đang sục sôi, với kinh nghiệm và bản lĩnh kiên cường, ông được Đảng tin tưởng giao trọng trách là người chỉ huy đầu tiên của Cứu Quốc quân – một trong những lực lượng vũ trang tiền thân của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Hình ảnh người chỉ huy kiên nghị, khoác trên mình bộ quần áo nâu sờn, vai đeo súng, ngày đêm sát cánh cùng đồng bào dân tộc thiểu số đã trở thành biểu tượng trung kiên của cách mạng vùng Đông Bắc.
Du kích Bắc Sơn tiến hành cuộc mít tinh tại Trường Vũ Lăng ngày 28-10-1940 (Nguồn:sknc.qdnd.com)
Võ Nhai và những ngày tháng "nếm mật nằm gai"
Dù không sinh ra tại Thái Nguyên, nhưng mảnh đất "Thủ đô Gió ngàn" lại là nơi in đậm những dấu chân gian khổ và oanh liệt nhất của Phùng Chí Kiên. Căn cứ địa Bắc Sơn - Võ Nhai dưới sự dẫn dắt của ông đã trở thành cái gai trong mắt kẻ thù.
Năm 1941, thực dân Pháp huy động lực lượng khổng lồ, điên cuồng càn quét hòng bóp nghẹt lực lượng Cứu Quốc quân non trẻ. Giữa vòng vây trùng điệp, thiếu thốn trăm bề từ lương thực đến vũ khí, Phùng Chí Kiên vẫn bình tĩnh chỉ đạo đồng đội thoắt ẩn thoắt hiện, dựa vào thế núi, thế rừng Thái Nguyên để đánh trả quyết liệt.
Viên đạn cuối cùng và khí tiết người Cộng sản
Trong một trận càn ác liệt để bảo vệ cơ quan đầu não rút lui an toàn, một quyết định sinh tử được đưa ra. Phùng Chí Kiên đã tự nguyện chọn ở lại chặn hậu – thu hút hỏa lực địch về phía mình để mở đường sống cho đồng đội.
Ông chiến đấu đến kiệt sức và bắn đến viên đạn cuối cùng trước khi sa vào tay giặc. Tại chốn ngục tù, thực dân Pháp dùng mọi cực hình tàn khốc nhất hòng bẻ gãy ý chí của người thủ lĩnh. Nhưng đáp lại đòn roi rướm máu chỉ là ánh mắt rực lửa kiêu hãnh. Bất lực và run sợ trước khí tiết ấy, kẻ thù hèn hạ đã chặt đầu ông, đem bêu ở ngã ba đường để uy hiếp tinh thần nhân dân. Chúng có thể hủy hoại thân xác ông, nhưng máu của ông đã thấm sâu vào đất mẹ, gọi lớp lớp thanh niên vùng lên.
Khu di tích cách mạng Bắc Sơn (Nguồn: báo Thái Nguyên)
Lửa thiêng trao truyền thế hệ hôm nay
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm hưởng hào hùng của những ngày tháng ấy vẫn vang vọng. Việc lưu trữ và tuyên truyền các câu chuyện của các nhân chứng lịch sử sẽ tạo phong trào hành động cách mạng có ý nghĩa sâu sắc, phục vụ công tác giáo dục, nghiên cứu và lan tỏa các giá trị lịch sử, truyền thống cho thế hệ trẻ.
Mang trong mình sức trẻ và khát vọng vươn lên của sinh viên Trường Đại học Kinh tế & QTKD Thái Nguyên, chúng ta không chỉ có nhiệm vụ ghi nhớ lịch sử. Với kỹ năng xây dựng thông điệp và kể chuyện chạm đến cảm xúc, mỗi người trẻ hôm nay chính là một đại sứ mang sứ mệnh lan tỏa những giá trị thiêng liêng ấy. Tôn vinh sự hy sinh của liệt sĩ Phùng Chí Kiên chính là cách để góp phần bồi dưỡng lý tưởng cách mạng, lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và trách nhiệm xã hội cho đoàn viên, thanh thiếu nhi.
#cauchuyenthoihoalua #TuhaoVietNam



