Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phùng Chí Kiên: Người cán bộ quân sự đầu tiên được phong quân hàm

Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Nghệ An22/08/2026xã Gia Phúc (Xã Gia Phúc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Phùng Chí Kiên: Người cán bộ quân sự đầu tiên được phong quân hàm

Phùng Chí Kiên: Người cán bộ quân sự đầu tiên được phong quân hàm

Phùng Chí Kiên (1901–1941), tên thật Nguyễn Vĩ, là một trong những nhà cách mạng và cán bộ quân sự tiêu biểu của Việt Nam trước Cách mạng Tháng Tám. Ông được biết đến là người đầu tiên được Trung ương Đảng phong quân hàm cấp tướng.

Ông sinh năm 1901, quê ở Diễn Châu, Nghệ An. Từ khi còn trẻ, Phùng Chí Kiên đã tham gia hoạt động cách mạng. Ông từng được cử sang Trung Quốc học tập, huấn luyện quân sự và hoạt động trong phong trào cách mạng.

Năm 1940, ông được giao phụ trách Khu B và trực tiếp tham gia xây dựng, phát triển lực lượng cách mạng ở vùng Bắc Sơn – Võ Nhai.

Khi Khởi nghĩa Bắc Sơn bùng nổ, Phùng Chí Kiên cùng các đồng chí tham gia xây dựng lực lượng vũ trang, củng cố căn cứ và tổ chức hoạt động cách mạng tại khu vực này.

Sau đó, ông tiếp tục được giao nhiệm vụ hoạt động ở vùng Cao Bằng – Bắc Kạn, góp phần xây dựng cơ sở cách mạng và lực lượng vũ trang chuẩn bị cho giai đoạn đấu tranh mới.

Tháng 8/1941, trong quá trình hoạt động tại khu vực Cao Bằng, Phùng Chí Kiên bị quân Pháp bao vây. Ông tổ chức chiến đấu để bảo vệ cơ quan và đồng đội, nhưng cuối cùng bị thương và bị bắt.

Sau khi bị bắt, ông bị địch chặt đầu và bêu đầu tại chợ Sóc Giang nhằm uy hiếp tinh thần nhân dân và những người hoạt động cách mạng. Ông hy sinh khi mới khoảng 40 tuổi.

Sự hy sinh của Phùng Chí Kiên đã trở thành biểu tượng về khí tiết và tinh thần chiến đấu đến cùng của người cán bộ cách mạng.

Sau này, Nhà nước truy tặng ông Huân chương Hồ Chí Minh và nhiều phần thưởng cao quý khác. Tên ông được đặt cho nhiều đường phố, trường học và địa danh trên cả nước.

Điều khiến câu chuyện về Phùng Chí Kiên ám ảnh không chỉ là cách ông hy sinh, mà là sự lựa chọn của ông trong những giây phút cuối cùng.

Đứng trước sự bao vây của quân địch, ông không lựa chọn bỏ chạy một mình. Ông chiến đấu để bảo vệ đồng đội, cơ sở cách mạng và những người đang cùng mình hoạt động.

Ông ra đi khi Cách mạng Tháng Tám vẫn còn ở phía trước, khi ngày độc lập mà ông và đồng đội mong đợi vẫn chưa đến.

Có những người đã hy sinh trước khi nhìn thấy bình minh mà mình chờ đợi. Nhưng chính sự hy sinh của họ đã góp phần đưa bình minh ấy đến gần hơn.

Phùng Chí Kiên là một người như thế. Ông không được sống đến ngày đất nước giành độc lập, nhưng tên tuổi ông đã trở thành một phần của những năm tháng chuẩn bị cho mùa thu năm 1945.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn