Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phùng Hạnh Phúc – Người thợ luyện kim tận tụy với từng gam hóa chất

Phùng Hạnh Phúc – Người thợ luyện kim tận tụy với từng gam hóa chất

Lai Châu02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phùng Hạnh Phúc – Người thợ luyện kim tận tụy với từng gam hóa chất

Sinh năm 1936 tại xã Trung Hưng, thị xã Sơn Tây, tỉnh Hà Tây, Phùng Hạnh Phúc lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Năm 1960, sau khi tốt nghiệp trung cấp hóa chất, ông tình nguyện vào quân đội, trở thành công nhân quốc phòng tại Nhà máy Z111, Tổng cục Kỹ thuật. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là kỹ thuật viên phòng luyện kim của nhà máy, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Từ năm 1960 đến năm 1985, suốt 25 năm công tác tại Z111, Phùng Hạnh Phúc luôn nổi bật bởi tinh thần lao động bền bỉ và trách nhiệm cao. Mỗi năm ông có trên 270 ngày công, ngày nào cũng làm đủ 8 giờ lao động có ích. Khi nhiệm vụ yêu cầu gấp, ông sẵn sàng làm việc suốt ngày đêm, có những đợt kéo dài hàng tuần liền, mỗi ngày hơn 10 giờ bên lò luyện kim và các bể hóa chất.

Công việc luyện kim và mạ kim loại vốn nặng nhọc, độc hại. Dù đã có trang bị bảo hộ, ông vẫn mắc một số bệnh nghề nghiệp ảnh hưởng đến mũi, mắt, tim, phổi. Nhưng vượt lên những tổn hại về sức khỏe, ông không rời vị trí. Trái lại, ông càng say mê nghiên cứu, tìm tòi cải tiến kỹ thuật để nâng cao năng suất và chất lượng sản phẩm.

Trong quá trình công tác, Phùng Hạnh Phúc đã có 54 sáng kiến cải tiến kỹ thuật có giá trị. Nhiều sáng kiến giúp tăng năng suất gấp 2–3 lần, thậm chí gấp 10 lần, đồng thời tiết kiệm nguyên vật liệu quý hiếm và giảm chi phí hàng chục vạn đồng cho nhà nước.

Ông nghiên cứu thành công quy trình sấy mỡ 30-PC bằng vật liệu trong nước, không phải nhập ngoại; giảm tỷ lệ muối khi thái sinh than làm đầm nước cho nồi hơi; pha chế dầu xanh ngọt cho ngòi pháo; tìm ra chất phụ gia để dung dịch cốt hóa làm việc ổn định ở nhiệt độ 50°C, phù hợp với khí hậu Việt Nam. Ông còn cải tiến kỹ thuật mạ đồng, mạ thiếc, mạ bạc, mạ hợp kim thiếc và mạ kính phản quang, phục vụ sản xuất ngòi nổ chậm thủy lôi, ống dẫn sóng ra-đa, máy quang học…

Trong giai đoạn 1965–1975, ông được giao theo dõi sản xuất ngòi nổ chậm hóa học – một nhiệm vụ đặc biệt khó khăn và nguy hiểm. Sản phẩm đòi hỏi độ chính xác và an toàn tuyệt đối, trong khi nguyên vật liệu lại khan hiếm. Không chùn bước, ông đã nghiên cứu thành công quy trình mạ dây treo kim hỏa, tận dụng tối đa các loại dây có sẵn trong nước. Sáng kiến này giúp sản phẩm đạt chất lượng cao, không phải phụ thuộc vào nguồn nhập ngoại.

Ông còn nghiên cứu chế tạo loại ngòi nổ chậm có thời gian dài, bảo đảm an toàn hơn cho bộ đội khi sử dụng, giảm độc hại trong quá trình nhồi lắp thuốc và tăng năng suất gấp đôi. Đặc biệt, việc tìm ra loại men thủy tinh có nhiệt độ chảy thấp, dễ chế tạo, không độc hại, có thể dùng cho cả năm sản xuất đã giúp năng suất tăng gấp 10 lần, góp phần quan trọng vào ổn định sản xuất lâu dài.

Không chỉ giỏi chuyên môn, Phùng Hạnh Phúc còn rất quan tâm đào tạo đội ngũ kế cận. Ông trực tiếp bồi dưỡng hơn chục công nhân trở thành thợ mạ tay nghề cao, bổ sung cho nhiều nhà máy khác. Ông còn tự học ngoại ngữ, dịch một số tài liệu kỹ thuật tiếng Nga sang tiếng Việt để anh em công nhân tham khảo, nâng cao trình độ.

Trong cuộc sống, ông luôn giản dị, khiêm tốn, gương mẫu, được đồng chí, đồng đội tin yêu. Suốt 17 năm liền ông đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua, 4 năm Chiến sĩ quyết thắng và được tặng 5 bằng, giấy khen.

Với những cống hiến bền bỉ, thầm lặng mà to lớn cho ngành công nghiệp quốc phòng, ngày 29 tháng 8 năm 1985, Phùng Hạnh Phúc được Chủ tịch Hội đồng Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Cuộc đời ông là hình ảnh đẹp của người thợ quốc phòng: âm thầm bên lò luyện kim, kiên trì với từng thí nghiệm, tận tụy với từng gam hóa chất – tất cả vì chất lượng vũ khí, vì sự an toàn của bộ đội và vì sự vững mạnh của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn