Phùng Hưng (Bố Cái Đại Vương) (761–798)
Thủ lĩnh kiệt xuất xuất thân trong một gia đình giàu có, có uy tín lớn tại Đường Lâm (Sơn Tây, Hà Nội). Ông sở hữu sức mạnh phi thường, từng tay không đánh chết hổ bảo vệ dân làng.
Trận vây thành Tống Bình (791):
Bối cảnh: Quan đô hộ nhà Đường là Cao Chính Bình tăng thuế chấp, hạch sách vơ vét khiến nhân dân oán thán.
Diễn biến: Phùng Hưng cùng em là Phùng Hạp Bộc phất cờ khởi nghĩa. Sau khi làm chủ vùng Đường Lâm, ông chia quân làm 5 đạo tiến về bao vây chặt thủ phủ Tống Bình (Hà Nội). Phùng Hưng không vội vã công thành mà tổ chức vây hãm kiên trì liên tục trong nhiều ngày, cắt đứt hoàn toàn nguồn viện trợ và lương thực.
Kết quả: Cao Chính Bình lo sợ tột độ, sinh bệnh mà chết. Phùng Hưng tiến vào thành Tống Bình, chiếm giữ và tổ chức việc trị quốc trong 7 năm. Sau khi mất được nhân dân tôn là Bố Cái Đại Vương.



