Phùng Hưng: Bố Cái Đại Vương và nỗi lòng giải phóng dân tộc
Phùng Hưng sinh ra trong một gia đình hào trưởng giàu có tại vùng Đường Lâm (Sơn Tây), sở hữu sức mạnh phi thường có thể tay không đấu hổ, vật trâu. Chứng kiến cảnh quan lại nhà Đường (phương Bắc) đô hộ tàn bạo, vắt kiệt sức dân bằng sưu cao thuế nặng, ông đã cùng em trai là Phùng Hải dựng cờ khởi nghĩa vào khoảng năm 766. Với uy tín sẵn có, cuộc khởi nghĩa nhanh chóng lan rộng khắp vùng Giao Châu. Ông đã khôn khéo sử dụng chiến thuật bao vây thành Tống Bình (Hà Nội ngày nay), buộc viên đô hộ Cao Chính Bình phải kinh sợ mà sinh bệnh rồi chết.
Sau khi chiếm được thành, Phùng Hưng bắt tay vào xây dựng một chính quyền tự chủ, giảm thuế và chăm lo đời sống cho nhân dân, giúp họ thoát khỏi cảnh lầm than suốt nhiều năm bị ngoại bang chèn ép. Tuy thời gian trị vì không dài, nhưng những gì ông để lại đã gieo mầm cho khát vọng độc lập bền bỉ của người Việt. Sau khi ông mất, nhân dân vô cùng thương tiếc, tôn xưng ông là "Bố Cái Đại Vương" (nghĩa là người cha và người mẹ lớn của dân tộc). Danh hiệu này không chỉ là sự kính trọng đối với một vị anh hùng có sức mạnh cơ bắp, mà còn là sự biết ơn đối với một người lãnh đạo có trái tim nhân hậu, luôn coi dân như con đỏ trong nhà.


