PHÙNG QUANG THANH – MƯỜI BẢY QUẢ LỰU ĐẠN
PHÙNG QUANG THANH – MƯỜI BẢY QUẢ LỰU ĐẠN
PHÙNG QUANG THANH – MƯỜI BẢY QUẢ LỰU ĐẠN
Chiến hào rung lên bởi những tiếng nổ liên tiếp.
Phùng Quang Thanh đã bị thương. Một cánh tay không còn cử động được, máu thấm qua lớp băng vội. Đồng đội yêu cầu anh lui về phía sau.
Nhưng anh lắc đầu.
Phía trước vẫn còn đồng đội.
Trận địa chưa thể mất.
Anh nhìn về phía những người lính đang bám chặt công sự. Không ai nói gì. Chỉ có tiếng pháo và tiếng súng xé toạc khoảng trời.
Rồi anh nói:
“Còn đánh được thì tôi còn ở lại.”
Mười bảy quả lựu đạn được đặt vào chiếc túi mang theo người. Cánh tay bị thương được buộc gọn lại để không vướng khi chiến đấu.
Một người lính trẻ nhìn anh, ánh mắt vừa lo lắng vừa quyết tâm.
“Anh Thanh…”
Anh quay lại.
“Cứ đánh đi. Đừng để anh em phía sau phải hy sinh thêm.”
Rồi anh lao lên.
Giữa khói lửa, người chiến sĩ bị thương vẫn chỉ huy đồng đội đánh vào bên sườn đối phương. Những quả lựu đạn lần lượt được sử dụng. Trận đánh diễn ra quyết liệt.
Sau cùng, đơn vị của anh đã phá được thế tiến công của đối phương, tiêu diệt và làm bị thương nhiều quân địch, góp phần giữ vững trận địa.
Nhưng điều khiến đồng đội nhớ mãi không chỉ là con số chiến công.
Mà là hình ảnh một người lính đã bị thương vẫn nhất quyết ở lại.
Năm 1971, Phùng Quang Thanh được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những thành tích chiến đấu xuất sắc.
Chiến tranh rồi sẽ kết thúc.
Những chiến hào sẽ phủ màu cỏ mới.
Nhưng có những khoảnh khắc không bao giờ cũ.
Đó là khi một người lính đứng giữa lằn ranh sinh tử, biết mình có thể không trở về, nhưng vẫn chọn bước về phía trước.
Bởi trong “thời hoa lửa”, có những tuổi trẻ đã cháy hết mình để giữ lại bình yên cho những người đến sau.


