Anh hùng Lực lượng vũ trang

PHÙNG VĂN KHẦU – MỘT MÌNH MỘT PHÁO GIỮA ĐỒI E1 RỰC LỬA

Trong trận chiến ác liệt bảo vệ đồi E1 tại Điện Biên Phủ, khi đồng đội lần lượt hy sinh và bị thương, pháo thủ Phùng Văn Khầu vẫn một mình bám trụ bên khẩu sơn pháo 75mm. Ông tự đảm nhiệm mọi công đoạn từ lấy đạn, nạp đạn, chỉnh pháo đến ngắm bắn, đánh trúng 4 khẩu pháo 105mm và 2 khẩu đại liên của quân Pháp, góp phần yểm trợ bộ binh giữ vững trận địa. Chiến công “một mình một pháo” đã đưa tên tuổi Phùng Văn Khầu trở thành một trong những biểu tượng về lòng quả cảm của người chiến sĩ pháo binh trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Cần Thơ18/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày tháng ác liệt của Chiến dịch Điện Biên Phủ, trên điểm cao E1 chìm trong khói lửa, có một người lính pháo binh đã làm nên câu chuyện đặc biệt: đồng đội lần lượt hy sinh và bị thương, trận địa chỉ còn một mình, nhưng anh vẫn đứng bên khẩu sơn pháo, tự nạp đạn, chỉnh pháo, ngắm bắn và tiếp tục chiến đấu. Người chiến sĩ ấy là Phùng Văn Khầu, người con dân tộc Nùng của quê hương Cao Bằng.

Phùng Văn Khầu sinh năm 1930 tại xã Đức Hồng, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Năm 1949, ông nhập ngũ và được lựa chọn vào lực lượng pháo binh. Từ một chàng trai miền núi, Phùng Văn Khầu nhanh chóng làm quen với những khẩu pháo nặng nề, những phép tính phần tử bắn và yêu cầu khắt khe của người pháo thủ.

Năm 1954, ông cùng đơn vị tiến về Điện Biên Phủ.

Trong đợt tiến công thứ hai của chiến dịch, đồi E1 trở thành một trong những chiến trường quyết liệt. Đại đội của Phùng Văn Khầu có ba khẩu đội, được trang bị ba khẩu sơn pháo 75mm. Mỗi khẩu nặng gần nửa tấn nhưng phải được đưa qua địa hình hiểm trở, áp sát trận địa để chi viện cho bộ binh.

Chiều 30-3-1954, khẩu đội của Phùng Văn Khầu nhận nhiệm vụ tiêu diệt bốn lô cốt địch trên E1. Yêu cầu đặt ra rất cao bởi đạn pháo quý giá, mỗi phát bắn đều phải được tính toán cẩn trọng.

Phùng Văn Khầu cùng đồng đội bình tĩnh quan sát mục tiêu, lựa chọn phần tử bắn rồi khai hỏa.

Từng tiếng pháo vang lên.

Sau 22 phát đạn trúng mục tiêu, cả bốn lô cốt bị đánh sập. Khẩu đội còn tiết kiệm được tám viên đạn so với định mức cấp trên giao.

Nhưng thử thách lớn nhất vẫn còn ở phía trước.

Ngày 23-4-1954, quân Pháp mở cuộc phản công dữ dội nhằm giành lại E1. Pháo binh và hỏa lực địch liên tục trút xuống trận địa. Hai khẩu sơn pháo bị đánh sập hầm ngụy trang. Mười tám đồng đội hy sinh và bị thương.

Khẩu đội của Phùng Văn Khầu tiếp tục chiến đấu.

Rồi chính trận địa của ông cũng trúng hỏa lực.

Người hy sinh. Người bị thương.

Cuối cùng, bên khẩu sơn pháo chỉ còn lại Phùng Văn Khầu.

Một khẩu pháo vốn cần cả khẩu đội phối hợp giờ chỉ còn một pháo thủ. Trước mặt ông là quân địch đang phản kích. Sau lưng là bộ binh ta cần pháo binh yểm trợ.

Phùng Văn Khầu không rời trận địa.

Ông bắt đầu làm công việc của cả một khẩu đội.

Một mình lấy đạn.

Một mình nạp đạn.

Một mình chỉnh hướng pháo.

Một mình ngắm mục tiêu.

Rồi giật cò!

Ầm!

Phát đạn lao về phía trận địa đối phương.

Ông lại lao đến lấy viên khác, nạp vào nòng pháo, điều chỉnh phần tử bắn rồi tiếp tục khai hỏa.

Cứ như vậy, giữa khói bụi và tiếng đạn nổ rung chuyển E1, người pháo thủ Nùng một mình vận hành khẩu sơn pháo nặng gần nửa tấn.

Không còn đồng đội chuyền đạn.

Không còn người hỗ trợ chỉnh pháo.

Nhưng khẩu pháo vẫn không im tiếng.

Trong trận chiến ấy, Phùng Văn Khầu đã bắn trúng 4 khẩu pháo 105mm và 2 khẩu đại liên của quân Pháp, góp phần chế áp hỏa lực đối phương, tạo điều kiện cho bộ binh tiếp tục tiến lên giữ vững trận địa.

E1 vẫn đứng vững.

Và giữa điểm cao ngập khói súng ấy, hình ảnh “một người – một pháo” đã trở thành biểu tượng đặc biệt của ý chí người lính pháo binh Điện Biên.

Chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7-5-1954 được làm nên bởi sức mạnh của cả dân tộc, từ những đoàn dân công vượt núi, những chiến sĩ kéo pháo, những người đào hào cho đến các đơn vị trực tiếp chiến đấu. Trong đội ngũ ấy có Phùng Văn Khầu – người pháo thủ đã lựa chọn ở lại với khẩu pháo khi trận địa chỉ còn mình ông.

Sau Điện Biên Phủ, Phùng Văn Khầu tiếp tục cuộc đời quân ngũ. Trong kháng chiến chống Mỹ, ông lại có mặt tại những chiến trường ác liệt như Tà Cơn, Khe Sanh, Hạ Lào, Quảng Trị. Từ người pháo thủ trẻ tuổi năm nào, ông trưởng thành trong quân đội và sau này mang quân hàm Đại tá.

Ông qua đời năm 2021, khép lại cuộc đời hơn chín thập niên gắn với những biến động lớn của đất nước.

Nhưng câu chuyện trên đồi E1 vẫn còn đó.

Một khẩu sơn pháo.

Một người lính.

Một trận địa không được phép im tiếng.

Và giữa mưa bom lửa đạn Điện Biên năm ấy, Phùng Văn Khầu đã đứng vào vị trí của cả một khẩu đội để tiếp tục chiến đấu.

Đó không chỉ là lòng dũng cảm.

Đó là lời khẳng định bằng hành động của một thế hệ:

Khi phía trước còn quân thù, khi đồng đội còn cần hỏa lực yểm trợ, thì người lính còn đứng được – khẩu pháo còn phải vang.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn