PHÙNG VĂN KHẦU – NGƯỜI PHÁO BINH “NHÌN QUA NÒNG PHÁO”
Đỗ Vân Anh
PHÙNG VĂN KHẦU – NGƯỜI PHÁO BINH “NHÌN QUA NÒNG PHÁO”
Trên chiến trường Điện Biên Phủ năm 1954, giữa những ngọn đồi đầy khói lửa, pháo binh giữ một vai trò đặc biệt quan trọng. Những khẩu pháo phải liên tục bắn vào các vị trí của đối phương, yểm trợ cho bộ binh và từng bước phá vỡ hệ thống phòng thủ của tập đoàn cứ điểm.
Trong những người lính pháo binh chiến đấu tại đây có Phùng Văn Khầu – một chiến sĩ để lại dấu ấn đặc biệt bởi sự bình tĩnh, sáng tạo và khả năng chiến đấu trong những điều kiện vô cùng khó khăn.
Phùng Văn Khầu xuất thân là một người lính có hoàn cảnh bình dị. Ông không biết chữ, cũng không có điều kiện tiếp cận những phương tiện kỹ thuật hiện đại như nhiều người khác. Nhưng chiến trường không cho phép người lính chờ đợi những điều kiện thuận lợi.
Muốn chiến đấu, phải tìm cách thích nghi.
Muốn bắn trúng mục tiêu, phải biết cách tìm ra phương pháp phù hợp.
Trong những ngày chiến đấu tại đồi E1, một trong những cứ điểm quan trọng của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, điều kiện quan sát mục tiêu vô cùng khó khăn. Địa hình phức tạp, khoảng cách giữa các trận địa và vị trí đối phương khiến việc xác định mục tiêu không hề đơn giản.
Đối với một khẩu đội pháo, chỉ cần sai lệch nhỏ trong quá trình xác định mục tiêu cũng có thể khiến đạn bắn không chính xác.
Phùng Văn Khầu lại gặp thêm một khó khăn khác.
Ông không biết chữ.
Những phương tiện ngắm bắn mà người lính có học vấn và được đào tạo bài bản có thể sử dụng không phải lúc nào cũng phù hợp với ông.
Nhưng thay vì để khó khăn cản trở nhiệm vụ, ông tìm ra một cách khác.
Quan sát mục tiêu trực tiếp qua nòng pháo.
Đó là một cách làm đơn giản nhưng đòi hỏi sự chính xác rất cao. Người lính phải có kinh nghiệm, phải hiểu hướng bắn, khoảng cách và vị trí mục tiêu. Đồng thời, trong điều kiện chiến trường, người thực hiện phải giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối.
Phùng Văn Khầu đã biến chính khẩu pháo – thứ vũ khí mà ông đang sử dụng – thành phương tiện giúp mình quan sát và xác định mục tiêu.
Không có điều kiện thuận lợi thì tìm cách khác.
Không có phương tiện hiện đại thì dựa vào kinh nghiệm và khả năng quan sát.
Đó chính là cách người lính thích nghi với chiến trường.
Tại đồi E1, những trận chiến diễn ra liên tục và vô cùng ác liệt. Các chiến sĩ pháo binh phải bám trận địa trong điều kiện bom đạn, khói lửa và nguy hiểm luôn cận kề.
Phùng Văn Khầu cùng đồng đội kiên trì chiến đấu.
Theo những tư liệu được ghi lại, trong một số trận đánh tại Điện Biên Phủ, ông đã đạt thành tích bắn trúng mục tiêu với độ chính xác đặc biệt cao. Khả năng quan sát và kinh nghiệm chiến đấu của ông đã góp phần giúp đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, cùng bộ binh giữ vững trận địa và chiến đấu trong 36 ngày đêm tại đồi E1.
Đối với người lính pháo binh, mỗi lần khai hỏa là một lần phải tính toán chính xác.
Phía trước là mục tiêu.
Phía sau là đồng đội.
Mỗi phát đạn đều phải phục vụ cho nhiệm vụ chung.
Trong hoàn cảnh ấy, sự bình tĩnh của người chiến sĩ trở nên vô cùng quan trọng.
Phùng Văn Khầu đã chứng minh rằng trình độ hay điều kiện xuất phát không phải lúc nào cũng quyết định khả năng của một người lính.
Ông không biết chữ.
Nhưng ông biết quan sát.
Ông không có những phương tiện ngắm hiện đại.
Nhưng ông có kinh nghiệm.
Ông không được chiến đấu trong điều kiện thuận lợi.
Nhưng ông biết cách tìm ra phương pháp để hoàn thành nhiệm vụ.
Và trên chiến trường Điện Biên Phủ, chính sự sáng tạo ấy đã trở thành một lợi thế đặc biệt.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc thắng lợi. Tập đoàn cứ điểm của đối phương bị đánh bại.
Đằng sau chiến thắng ấy là sự đóng góp của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ trên nhiều mặt trận. Có những người trực tiếp xung phong đánh chiếm cứ điểm, có những người kéo pháo, vận chuyển đạn dược, làm công tác hậu cần; và có những người lính pháo binh ngày đêm bám trận địa, từng phát từng phát chi viện cho bộ binh.
Phùng Văn Khầu là một trong những người lính như thế.
Nhưng cuộc đời quân ngũ của ông không dừng lại ở Điện Biên Phủ.
Sau chiến thắng năm 1954, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội và tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cùng nhiều chiến trường khác.
Những kinh nghiệm có được từ Điện Biên Phủ trở thành hành trang để ông tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trong những năm tháng chiến tranh sau này.
Nhìn lại câu chuyện của Phùng Văn Khầu, điều gây ấn tượng không chỉ nằm ở những phát bắn chính xác.
Điều đáng nhớ hơn là cách ông đối diện với khó khăn.
Khi không biết chữ, ông không tự ti.
Khi không có phương tiện ngắm hiện đại, ông không bỏ cuộc.
Khi chiến trường khắc nghiệt, ông không chùn bước.
Ông tìm cách thích nghi.
Ông dùng khả năng quan sát.
Ông dựa vào kinh nghiệm.
Và quan trọng nhất, ông luôn tìm cách hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Câu chuyện ấy cho thấy một phẩm chất rất đặc biệt của người lính Việt Nam trong chiến tranh: khả năng sáng tạo trong hoàn cảnh thiếu thốn.
Trong điều kiện chiến đấu gian khổ, người lính không phải lúc nào cũng có đầy đủ vũ khí và phương tiện. Vì vậy, bên cạnh lòng dũng cảm, họ phải biết tận dụng những gì mình có, tìm ra cách làm phù hợp với thực tế.
Với Phùng Văn Khầu, một khẩu pháo không chỉ là vũ khí.
Nòng pháo còn trở thành điểm ngắm.
Kinh nghiệm không chỉ là những điều đã học.
Kinh nghiệm trở thành phương tiện giúp ông bù đắp những hạn chế về điều kiện kỹ thuật.
Và sự bình tĩnh trở thành yếu tố giúp ông giữ được độ chính xác giữa một chiến trường đầy khói lửa.
Từ đồi E1, câu chuyện về người chiến sĩ pháo binh Phùng Văn Khầu trở thành một câu chuyện đẹp về ý chí vượt khó.
Ông đã chứng minh rằng một người xuất thân bình dị, dù có những hạn chế nhất định về điều kiện học tập, vẫn có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ nếu có quyết tâm, lòng dũng cảm và khả năng sáng tạo.
Chiến tranh đã đi qua.
Những trận địa pháo năm xưa đã trở thành những địa danh lịch sử.
Nhưng hình ảnh người chiến sĩ đứng bên khẩu pháo, bình tĩnh quan sát mục tiêu và tìm cách khai hỏa chính xác vẫn còn giá trị như một bài học về nghị lực.
Phùng Văn Khầu không có những điều kiện tốt nhất để trở thành một người lính giỏi. Nhưng ông đã biết biến những gì mình có thành sức mạnh.
Từ một người không biết chữ đến một chiến sĩ pháo binh trên chiến trường Điện Biên Phủ, ông đã cho thấy rằng trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn có thể tìm ra cách vượt qua giới hạn của chính mình.
Và đôi khi, trên chiến trường cũng như trong cuộc sống, một ý tưởng sáng tạo, một sự bình tĩnh đúng lúc và một ý chí không chịu khuất phục có thể trở thành thứ vũ khí quý giá nhất.


