Bài viết

Phước Long: Cánh Cửa Thép Và Những Giờ Khắc Khai Hoả

Hưng Yên30/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phước Long: Cánh Cửa Thép Và Những Giờ Khắc Khai Hoả

Khi lá cờ giải phóng đã ngạo nghễ tung bay trên đỉnh Bà Rá, toàn bộ thị xã Phước Long nằm dưới chân núi bỗng trở nên nhỏ bé và mong manh như một ốc đảo giữa biển khơi rực lửa. Việc mất đi "mắt thần" Bà Rá không chỉ là mất đi một vị trí quân sự, mà là sự sụp đổ về mặt tinh thần của quân đội Sài Gòn tại đây. Từ trên cao, các pháo thủ của ta giờ đây không khác gì những người khổng lồ đang nhìn thấu từng ngóc ngách hầm hào của địch, hiệu chỉnh từng phát đạn pháo chính xác đến kinh ngạc.

Dưới sự chỉ huy của Tư lệnh Hoàng Cầm, chiến dịch giải phóng Phước Long bước vào giai đoạn quyết định. Không khí tại Sở chỉ huy chiến dịch nằm sâu trong rừng già Phước Long nóng bỏng hơn bao giờ hết. Những tấm bản đồ tác chiến chi chít những mũi tên đỏ hướng về thị xã. Các vị tướng lĩnh, những người đã đi qua hai cuộc kháng chiến, hiểu rằng: Phước Long chính là "thước đo" lòng tin và là phép thử quan trọng nhất để Bộ Chính trị đưa ra quyết định cuối cùng cho vận mệnh dân tộc.

Đêm mùng 5, rạng sáng mùng 6 tháng 1 năm 1975, mặt đất Phước Long rung chuyển bởi những đợt pháo kích dữ dội chưa từng có. Những giàn pháo phản lực, pháo nòng dài của quân giải phóng đồng loạt gầm vang. Tiếng nổ xé toạc màn đêm, biến bầu trời Phước Long thành một màu đỏ rực như lửa cháy. Địch co cụm trong các công sự kiên cố, từ hầm tiểu khu đến dinh tỉnh trưởng, cố gắng bám trụ và chờ đợi một phép màu từ sự viện trợ của Sài Gòn.

Nhưng phép màu ấy đã không đến. Những chiếc trực thăng chở quân dù tiếp viện của địch bị lưới lửa phòng không của ta đan kín bầu trời, buộc phải quay đầu hoặc rơi xuống như những cánh bướm gãy cánh giữa rừng già. Ở dưới đất, những chiếc xe tăng T-54 lừng lững tiến vào, xích sắt nghiến nát những hàng rào kẽm gai và các chốt chặn cuối cùng.

Cảnh tượng lúc bấy giờ như một cuộn phim sử thi đầy bi tráng. Những người chiến sĩ bộ binh, sau khi đã vượt qua bao gian khổ trên đỉnh Bà Rá, nay phối hợp cùng xe tăng tiến đánh vào sào huyệt cuối cùng. Giữa tiếng súng, tiếng pháo, người ta vẫn nghe thấy tiếng loa gọi hàng vang dội, kêu gọi những người anh em bên kia chiến tuyến trở về với nhân dân.

Sáng ngày 6 tháng 1, nắng vàng rực rỡ bắt đầu trải dài trên những con đường đất đỏ. Dinh tỉnh trưởng Phước Long – biểu tượng quyền lực cuối cùng của địch tại đây – hiện ra trong đống đổ nát. Một tổ chiến sĩ xung kích, dẫn đầu là những tay súng dũng cảm nhất, đã đột nhập vào tòa nhà. Trận chiến cuối cùng diễn ra chóng vánh nhưng quyết liệt. Khi viên tỉnh trưởng cuối cùng tháo chạy, Phước Long chính thức thuộc về tay nhân dân.

Cảnh tượng xúc động nhất chính là lúc người dân thị xã ùa ra đường. Những khuôn mặt rạng ngời nước mắt, những cánh tay vẫy chào quân giải phóng. Những bà mẹ S’tiêng, những cụ già người Kinh bưng những bát nước chè xanh, những nải chuối rừng trao tận tay những chiến sĩ vừa bước ra từ khói lửa. Sự ngăn cách của chiến tranh bị xóa nhòa bởi tình đồng chí, nghĩa đồng bào.

Chiến thắng Phước Long đã tạo nên một cơn địa chấn chính trị. Lần đầu tiên, một tỉnh lỵ miền Nam được giải phóng hoàn toàn mà Mỹ không dám quay trở lại can thiệp. Đây chính là câu trả lời đanh thép nhất cho những câu hỏi chiến lược tại Hà Nội. Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Bộ Chính trị đã nhận thấy rõ: thời cơ vàng để giải phóng miền Nam đã đến. Phước Long không chỉ là một tỉnh, nó là "cánh cửa thép" đã bị phá tung để lộ ra con đường thênh thang tiến về Sài Gòn.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Phước Long và Bà Rá hôm nay đã khoác lên mình màu xanh của hy vọng. Những hố bom xưa đã xanh rì cỏ non, những công sự cũ giờ là những vườn tiêu, vườn điều trĩu quả. Nhưng tinh thần của những ngày tháng Giêng năm 1975 ấy vẫn mãi là một phần máu thịt của vùng đất này. Chiến thắng ấy như một lời khẳng định: Khi một dân tộc đã quyết tâm giành độc lập, không có đỉnh núi nào là quá cao, không có cánh cửa thép nào là không thể phá bỏ.

Bản anh hùng ca Phước Long sẽ còn được kể mãi, như dòng sông Bé vẫn miệt mài chảy qua bao thăng trầm, chở theo ký ức về một thời hoa lửa, một thời mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm tình yêu Tổ quốc và khát khao hòa bình cháy bỏng của những người con mang dòng máu Lạc Hồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn