Phượng Đỏ Năm Ấy
Chiều cuối năm, gió từ cánh đồng thổi hun hút qua con đường đất đỏ dẫn vào làng. Những rặng tre già nghiêng mình kẽo kẹt như đang kể lại chuyện của một thời máu lửa. Người ta gọi quãng đời ấy là “thời hoa lửa” — thời mà tuổi trẻ lớn lên giữa tiếng bom, nhưng trong tim vẫn nở những đóa hoa của tình yêu và hy vọng.
Năm ấy, Lan vừa tròn mười tám tuổi. Cô gái có đôi mắt đen sâu và mái tóc dài luôn buộc gọn sau lưng. Cả làng ai cũng quý Lan vì tính hiền lành, chăm chỉ. Ban ngày cô theo mẹ ra đồng, tối đến lại cùng đội thanh niên trong xã đào hầm, chuyển lương thực cho bộ đội.
Trong đội thanh niên ấy có Minh — chàng trai cao gầy với nụ cười rất sáng. Minh thích thổi harmonica mỗi khi nghỉ chân bên bờ suối. Những âm thanh da diết vang lên giữa núi rừng khiến Lan nhiều lần đứng lặng người nghe.
Một tối trăng mờ, khi cả đội đang ngồi quanh bếp lửa, Minh khẽ hỏi:
— “Sau chiến tranh, Lan muốn làm gì?”
Lan nhìn lên bầu trời đầy sao rồi đáp nhỏ:
— “Em muốn làm cô giáo. Em muốn lũ trẻ sau này chỉ biết tiếng ve mùa hè, chứ không phải tiếng bom.”
Minh im lặng rất lâu. Rồi anh cười:
— “Vậy anh sẽ xây cho em một ngôi trường thật đẹp.”
Những ngày sau đó, chiến sự ngày càng ác liệt. Máy bay quần thảo liên tục trên bầu trời. Có hôm cả đội phải thức trắng đêm để cứu thương và vận chuyển thuốc men.
Một buổi chiều đỏ rực khói lửa, đoàn xe chở lương thực bị đánh bom ngay đầu dốc. Minh cùng vài người lao ra cứu hàng. Tiếng nổ vang trời. Đất đá tung lên mù mịt.
Lan chạy đến nơi thì chỉ còn thấy chiếc khăn tay mình từng tặng Minh nằm lẫn trong bụi đất cháy đen.
Từ hôm ấy, Minh không trở về nữa.
Chiến tranh rồi cũng qua đi. Đất nước hòa bình. Con đường đất đỏ năm xưa giờ đã trải nhựa phẳng lì. Trên ngọn đồi cuối làng mọc lên một ngôi trường nhỏ sơn màu vàng nhạt.
Người ta thường thấy một cô giáo đứng dưới tán phượng già mỗi chiều tan học. Cô hay nhìn xa xăm về phía núi, nơi mây trắng lững lờ trôi.
Đó là Lan.
Năm nào đến mùa phượng nở, cô cũng kể cho học trò nghe về một thời tuổi trẻ cháy như lửa, đẹp như hoa. Về những con người đã sống hết mình cho quê hương, cho tương lai của đất nước.
Lũ trẻ thường hỏi:
— “Cô ơi, chú Minh có thật không?”
Lan mỉm cười, mắt hoe đỏ:
— “Có chứ. Chú ấy đang sống trong hòa bình của các em hôm nay.”
Ngoài sân trường, những chùm phượng đỏ rực lay động trong gió chiều, như ngọn lửa của một thời không bao giờ tắt.



