Phương Ích Đức
Có những con người sinh ra trong một thời đại đầy giông bão, khi đất nước còn chìm trong ách đô hộ, Nhân dân còn sống trong cảnh lầm than. Nhưng chính giữa bóng tối ấy, họ đã chọn làm ngọn lửa. Một ngọn lửa nhỏ khi bắt đầu, nhưng đủ sức soi đường, truyền niềm tin và thắp lên khát vọng độc lập cho cả một dân tộc. Hà Huy Tập là một con người như thế.
Ông sinh ra trên mảnh đất Hà Tĩnh, quê hương giàu truyền thống hiếu học và yêu nước. Từ thuở nhỏ, Hà Huy Tập đã nổi tiếng thông minh, chăm học, có ý chí vươn lên. Nhưng càng lớn, ông càng chứng kiến rõ hơn nỗi đau của đất nước mất tự do: người dân nghèo bị bóc lột, những người yêu nước bị bắt bớ, quê hương lam lũ trong cảnh áp bức.
Những điều ấy đã làm trái tim người thanh niên trẻ không thể yên ổn.
Hà Huy Tập từng là một thầy giáo. Trên bục giảng, ông không chỉ dạy chữ, mà còn gieo vào học trò tình yêu quê hương, lòng tự trọng dân tộc và khát vọng sống có ích. Nhưng trong lòng người thầy trẻ ấy, có một tiếng gọi lớn hơn: tiếng gọi của Tổ quốc đang cần những người dám dấn thân.
Và ông đã chọn con đường cách mạng.
Con đường ấy không có bình yên. Đó là con đường của hoạt động bí mật, của truy lùng, tù đày, gian khổ và hy sinh. Nhưng Hà Huy Tập vẫn đi, bởi ông hiểu rằng một dân tộc muốn thoát khỏi xiềng xích thì phải có những con người dám đặt lợi ích của đất nước lên trên sự an toàn của bản thân.
Từ một trí thức trẻ, ông trở thành người chiến sĩ cách mạng kiên cường. Ông đi nhiều nơi, học tập, hoạt động, nghiên cứu lý luận, xây dựng tổ chức, góp phần quan trọng vào phong trào cách mạng Việt Nam. Ở ông có sự kết hợp giữa trí tuệ sắc bén và trái tim yêu nước nồng nàn. Ông không chỉ có lòng dũng cảm, mà còn có bản lĩnh của một người biết suy nghĩ sâu sắc về con đường giải phóng dân tộc.
Năm 1936, Hà Huy Tập trở thành Tổng Bí thư của Đảng. Khi ấy, ông còn rất trẻ, nhưng đã mang trên vai trách nhiệm lớn lao trước vận mệnh cách mạng. Trong hoàn cảnh phong trào bị đàn áp, tổ chức còn nhiều khó khăn, ông vẫn kiên trì lãnh đạo, củng cố niềm tin, góp phần đưa phong trào cách mạng tiếp tục phát triển.
Rồi ông bị thực dân Pháp bắt.
Nhà tù khép lại sau lưng người chiến sĩ cách mạng. Kẻ thù dùng đòn roi, tra tấn, dụ dỗ, đe dọa để buộc ông khuất phục. Chúng muốn ông khai báo tổ chức, muốn ông từ bỏ lý tưởng, muốn ông sợ hãi trước cái chết.
Nhưng Hà Huy Tập không khuất phục.
Thân thể có thể bị giam cầm, nhưng ý chí của ông thì không một nhà tù nào khóa nổi. Đòn roi có thể làm con người đau đớn, nhưng không thể làm trái tim yêu nước phản bội Nhân dân. Trước sự tàn bạo của kẻ thù, ông vẫn giữ trọn khí tiết của người cộng sản.
Trước pháp trường, Hà Huy Tập vẫn hiên ngang. Ông hiểu rằng mình có thể ngã xuống, nhưng con đường cách mạng mà ông và đồng chí đã chọn sẽ không dừng lại. Một người hy sinh, sẽ có nhiều người khác tiếp bước. Một ngọn lửa bị dập tắt, sẽ có hàng nghìn ngọn lửa khác bùng lên.
Năm 1941, Hà Huy Tập anh dũng hy sinh. Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp nhìn thấy Cách mạng tháng Tám thành công, chưa kịp nhìn thấy lá cờ độc lập tung bay trên bầu trời Tổ quốc. Nhưng trong thắng lợi của dân tộc sau này, có phần máu xương, trí tuệ và niềm tin của ông.
Câu chuyện về Hà Huy Tập khiến ta xúc động bởi vẻ đẹp của một người trí thức yêu nước. Ông không chọn cuộc đời an nhàn. Ông không giữ riêng cho mình sự bình yên của một người thầy giáo. Ông đã hiến dâng tuổi trẻ, trí tuệ và mạng sống cho lý tưởng độc lập, tự do của dân tộc.
Hôm nay, đất nước đã hòa bình. Những nhà tù, pháp trường năm xưa đã lùi vào lịch sử. Nhưng bài học từ Hà Huy Tập vẫn còn nguyên giá trị. Đó là bài học về lý tưởng sống, về bản lĩnh, về tinh thần học tập, rèn luyện, cống hiến và dám chịu trách nhiệm trước Nhân dân, trước Tổ quốc.
Noi gương Hà Huy Tập hôm nay không phải là bước vào nhà tù như năm xưa, mà là biết học tập nghiêm túc, sống trung thực, có trách nhiệm, có bản lĩnh trước khó khăn, biết dùng tri thức để phục vụ cộng đồng, biết đặt lợi ích chung lên trên sự ích kỷ cá nhân.
Hà Huy Tập đã ngã xuống, nhưng tên ông không bao giờ mất.
Ông còn sống trong lịch sử cách mạng Việt Nam.
Sống trong niềm tự hào của quê hương Hà Tĩnh.
Sống trong hình ảnh người trí thức trẻ dám biến tri thức thành hành động, biến lý tưởng thành sự hy sinh cao đẹp.
Giữa thời hoa lửa, có một người thầy giáo đã bước ra khỏi bục giảng để đi vào con đường cách mạng. Người thầy ấy đã sống, chiến đấu và hy sinh bằng tất cả niềm tin vào ngày độc lập.
Người ấy mang tên Hà Huy Tập — ngọn lửa trí tuệ và khí phách còn cháy mãi trong lòng dân tộc Việt Nam.



