PHƯỜNG TÂN AN (106)
Trong chuyến hành trình tình nguyện tại Long An, tôi may mắn đọc được hồi ký của bác Ngô Trọng Văn. Có một chi tiết khiến tôi xúc động mãi: dù bác là người con của vùng đất Vĩnh Phúc xa xôi, nhưng bác đã dành trọn vẹn tuổi thanh xuân để chiến đấu tại khắp các huyện Đức Huệ, Đức Hòa, Thủ Thừa, Bến Lức... cho đến ngày Sài Gòn giải phóng.
Bác kể rằng, những anh em miền Bắc mới vào như bác luôn nhận được sự ưu ái đặc biệt từ người dân Nam Bộ. Sự "đùm bọc, che chở" ấy không chỉ là bát cơm, hớp nước mà là cả sự hy sinh thầm lặng của những bà mẹ, người chị Long An để bảo vệ cán bộ. Chính sự gắn kết ấy đã giúp bác bám trụ tại Đại đội 1 và Đại đội 2 của Tiểu đoàn 1 trong suốt gần một thập kỷ.
Chiến tranh ác liệt đến mức có những lúc đơn vị phải sáp nhập, tổn thất về quân số là không thể tránh khỏi. Bác Mười Văn ghi lại rằng nhiều đồng chí đã phải về cơ sở làm du kích vì thông thạo địa hình, số còn lại tiếp tục chiến đấu và trưởng thành. Điều này cho thấy sự linh hoạt và sức sống mãnh liệt của quân đội ta.
Là một đoàn viên, tôi nhìn thấy ở bác hình ảnh của một "người truyền lửa". Với cương vị Chính trị viên, bác vừa là người chỉ huy, vừa là người bạn đồng hành của chiến sĩ. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam, bác mới trở ra Bắc vào năm 1978. Cuộc đời bác là minh chứng cho tinh thần "đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên", không ngại khoảng cách địa lý, không ngại gian khổ hy sinh



