PHƯỜNG TÂN AN (112)
Có những người dành cả thanh xuân để đi tìm những giá trị riêng, nhưng với Thượng tá Ngô Trọng Văn, tuổi trẻ của bác là mười năm ròng rã chiến đấu trên đất Long An và Kiến Tường. Sinh năm 1945, bác gia nhập hàng ngũ chiến đấu vào Nam khi vừa tròn 22 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người.
Hành trình mười năm ấy bắt đầu bằng một con số đầy thử thách: sáu tháng đi bộ xuyên rừng. Từ cuối tháng 12 năm 1967 đến đầu tháng 5 năm 1968, bác mới đặt chân đến căn cứ Ba Thu. Hãy tưởng tượng về sự bền bỉ của một chàng trai miền Bắc khi lần đầu tiếp cận địa hình sông nước miền Tây. Bác đã sống và chiến đấu tại Đại đội 1 và Đại đội 2 của Tiểu đoàn 1 gần 10 năm, có mặt hầu hết trên các chiến trường ác liệt.
Đối với một người lính xa quê, điều gì đã giúp bác vượt qua 50 trận đánh và những tổn thất đau thương của đồng đội? Đó chính là tình cảm gia đình thứ hai tại chiến trường. Bác kể về sự đùm bọc của nhân dân một cách trân trọng, nhất là đối với những người lính miền Bắc như bác. Chính quyền và nhân dân Long An đã coi bác như con em ruột thịt, bảo vệ bác qua những đợt càn quét của kẻ thù.
Khi chiến tranh kết thúc và hoàn thành nghĩa vụ bảo vệ biên giới Tây Nam, bác mới rời đơn vị cũ vào năm 1981 để đi nhận nhiệm vụ mới. Mười năm thanh xuân ấy không hề uổng phí, bởi nó đã góp phần đổi lấy hòa bình cho dân tộc và để lại cho chúng tôi – những đoàn viên hôm nay – một tấm gương sáng ngời về sự hy sinh và lòng kiên định.



