PHƯỜNG TÂN AN (118)
Đọc những dòng hồi ký của bác Ngô Trọng Văn, tôi đặc biệt chú ý đến chi tiết cuối năm 1969: "Do cuộc chiến ác liệt, hai tiểu đoàn 16 và 269 sáp nhập lại thành Tiểu đoàn 1696". Đằng sau dòng chữ ngắn gọn ấy là cả một câu chuyện về sự khốc liệt của chiến tranh và tinh thần quả cảm của các chiến sĩ Long An.
Việc sáp nhập hai đơn vị thành một thường là hệ quả của những tổn thất nặng nề về quân số trên chiến trường. Dưới sự chỉ huy của đồng chí Năm Phương, Tiểu đoàn 1696 đã ra đời để tiếp tục duy trì ngọn lửa kháng chiến. Đối với bác Văn, việc thay đổi phiên hiệu hay sáp nhập đơn vị không làm thay đổi mục tiêu chiến đấu. Bác đã đi từ Tiểu đoàn 16, qua 1696 rồi cuối cùng gắn bó lâu dài với Tiểu đoàn 1 Long An.
Sự biến động của các phiên hiệu đơn vị chính là minh chứng rõ nét nhất cho sự tàn khốc của bom đạn. Nhưng vượt lên trên tất cả, những người lính như bác Văn vẫn "tiếp tục chiến đấu" và "sau đó đều trưởng thành". Bài học về sự đoàn kết, sẵn sàng tái tổ chức để chiến đấu trong mọi hoàn cảnh của bác Mười Văn là bài học vô giá về tính kỷ luật và tinh thần vượt khó cho thanh niên trong thời đại mới.



