PHƯỜNG TÂN AN (140)
Đọc đoạn bác Văn kể về việc nhân dân ưu ái cho "anh em ở ngoài Bắc mới vào", tôi thấy sống mũi mình cay cay. Một người con từ Phúc Yên, Vĩnh Phúc vào Nam, mang theo giọng nói và thói quen miền Bắc, nhưng lại được bà con Long An yêu thương như ruột thịt.
Sự che chở của nhân dân chính là tấm lá chắn mạnh mẽ nhất. Bác Văn đã công tác tại Tiểu đoàn 1 gần 10 năm, có mặt hầu hết trên đất Long An và Kiến Tường. Mười năm ấy, bác đã thực sự trở thành một người con của đất Long An. Mối tình Bắc – Nam ấy được thử thách qua bom đạn, qua những lần hành quân từ Đức Huệ đến Cần Giuộc. Đó là minh chứng cho sức mạnh đại đoàn kết dân tộc mà bác Văn là một chứng nhân sống động."



