PHƯỜNG TÂN AN (143)
Trong 10 năm chiến đấu tại miền Nam, bác Ngô Trọng Văn chắc hẳn đã có rất nhiều "người mẹ" tại Long An. Bác kể rằng những anh em miền Bắc mới vào luôn nhận được sự ưu ái đặc biệt. Sự ưu ái đó đôi khi chỉ là một bát canh chua, một chiếc khăn rằn, hay sự im lặng dũng cảm trước họng súng kẻ thù để bảo vệ cán bộ.
Là người thường xuyên tham gia thăm hỏi các Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Tân An, tôi hiểu rằng tình cảm mà bác Văn nhận được chính là sợi dây liên kết thiêng liêng nhất. Những người mẹ ấy đã coi người lính Vĩnh Phúc như con đẻ của mình. Chính vì tình yêu thương ấy, bác đã chiến đấu không chỉ cho độc lập dân tộc, mà còn để bảo vệ những người mẹ đã cưu mang mình. Câu chuyện của bác là động lực để chúng tôi tiếp tục hành trình chăm sóc các Mẹ hôm nay.



