PHƯỜNG TÂN AN (21)
Chào các bạn, có những nỗi đau mà thời gian không thể xóa nhòa, chỉ có thể tôi luyện nên một ý chí sắt đá. Đó là câu chuyện về cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Bông vào năm 1967 – năm mà mẹ trở thành góa phụ khi mới chỉ 27 tuổi.
Ở tuổi 27, cái tuổi mà lẽ ra người phụ nữ đang hạnh phúc nhất bên chồng con, thì mẹ Bông nhận tin chồng mình – ông Lê Văn Khương – đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ cài mìn tiêu diệt quân địch. Mẹ như chết lặng. Trong cảnh nghèo khó tột cùng, mẹ phải đi xin từng đồng để lo hậu sự cho chồng. Các bạn biết không, mẹ gom góp được 4.000 đồng, dùng 3.700 đồng mua hòm và chỉ còn đúng 300 đồng mua vải làm khăn tang.
Xót xa hơn cả, ngôi nhà của mẹ nghèo đến mức không có lấy một bàn thờ tử tế. Mẹ phải mượn chiếc ghế của bà Sáu nấu rượu để làm nơi thờ cúng chồng. Theo năm tháng, tấm khăn tang ấy bị mối mọt gặm nhấm, như chính nỗi đau gặm nhấm trái tim mẹ. Thế nhưng, mẹ đã không đi thêm bước nữa. Một mình mẹ vừa làm cha, vừa làm mẹ, nuôi 5 đứa con nhỏ trong cảnh thiếu thốn đủ bề.
Điều kỳ diệu là gì các bạn biết không? Vượt lên nỗi đau riêng, sự hy sinh của chồng không làm mẹ sợ hãi, mà trái lại, nó càng thôi thúc mẹ phải kiên cường hơn. Mẹ tiếp tục bám trụ, tiếp tục nuôi giấu cán bộ, tiếp tục sống vì lý tưởng mà chồng mình đã ngã xuống để bảo vệ. Hình ảnh chiếc ghế mượn làm bàn thờ và tấm khăn tang mối mọt là minh chứng cho một thời kỳ gian lao nhưng rực rỡ tình nghĩa. Mẹ đã dạy chúng ta rằng: Sự hy sinh của người thân chính là mệnh lệnh của trái tim, thôi thúc chúng ta sống vững vàng hơn cho cả phần người đã khuất.



