PHƯỜNG TÂN AN (219)
Trong đoạn kết của trận đánh, bác Văn có viết: "...lợi dụng lúc nước sông Vàm Cỏ Tây đang lên, năm người tổ chúng tôi đã bò vòng ra ngoài về cứ an toàn". Là người lớn lên bên dòng sông này, tôi hiểu cảm giác lúc nước lớn tràn bờ, che khuất những dấu vết và tạo điều kiện cho sự di chuyển thầm lặng dưới những bụi rậm ven sông.
Sông Vàm Cỏ Tây không chỉ chở nặng phù sa cho cây trái Long An, mà trong chiến tranh, sông còn biết "cứu" bộ đội. Sự am hiểu quy luật của dòng nước dâng lên lúc 8-9 giờ sáng đã giúp tổ chiến đấu thoát khỏi vòng vây của cuộc càn quét lớn. Đây là bài học về sự gắn bó giữa con người và thiên nhiên quê hương. Khi chúng ta yêu và hiểu mảnh đất mình chiến đấu, mảnh đất ấy sẽ che chở cho chúng ta. Chúng tôi, thế hệ trẻ hôm nay, nguyện bảo vệ dòng sông xanh để mãi xứng đáng với sự che chở mà cha ông đã nhận được.



