PHƯỜNG TÂN AN (228)
Chiều nay, trong không gian tĩnh mịch của phòng truyền thống, tôi cầm trên tay tập tài liệu ghi lại trận đánh đồn Gò Dung vào tháng 4 năm 1974. Từng dòng chữ hiện lên, tái hiện một đêm không ngủ của Đại đội 1. Vào lúc 23 giờ 30 phút, một tiếng nổ lớn vang lên đã thay đổi tất cả. Đó không phải tiếng mìn phá tan hàng rào quân địch như dự tính, mà là sự hy sinh đau đớn của đồng chí Phúc khi bị vướng mìn trong lúc tiếp cận mục tiêu.
Hình ảnh người đồng đội mặc quần cộc, bò trong đêm tối và chạm vào xương thịt của bạn mình dưới hố sâu 50cm khiến tôi bàng hoàng. "Thịt như băm không nát" – câu văn trần trụi nhưng chứa đựng nỗi đau tận cùng của chiến tranh. Anh đã dùng vạt áo của mình để gói ghém khoảng 2kg thịt xương của đồng đội để mang ra ngoài. Thế hệ chúng tôi hôm nay, sống trong hòa bình, làm sao hiểu hết được sức nặng của 2kg xương thịt ấy? Đó là cái giá của độc lập, là minh chứng cho tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Những người trẻ như chúng tôi cần phải khắc ghi sâu sắc rằng, mỗi tấc đất dưới chân đều thấm đẫm máu xương của cha anh.



