PHƯỜNG TÂN AN (229)
Lịch sử không chỉ là những con số khô khan, mà là những câu chuyện sống động như trận đánh đồn Gò Dung huyện Bến Lức. Đọc lại hồi ức của người lính năm xưa, tôi như được sống lại giây phút 21 giờ 30 phút đêm đó, khi cả đại đội đã vào vị trí sẵn sàng chiến đấu. Nhưng rồi sự cố ngoài ý muốn đã xảy ra với đồng chí Phúc.
Khi anh Tư Chuyến ra lệnh vùi tạm thi hài anh em ở khu vực có cây dừa, tôi tự hỏi những gốc dừa ấy giờ nơi đâu? Có lẽ chúng đã vươn cao, xanh tốt nhờ sự ngã xuống của những người anh hùng. Hành động dùng bàn tay bốc từng mảnh xương thịt đồng đội gói vào vạt áo của người chiến sĩ ấy là một bài học lớn về tình đồng chí. Trong gian khổ, hiểm nguy, họ không bỏ rơi nhau, dù chỉ là những mảnh thi thể không nguyên vẹn. Là một đoàn viên, tôi tự hứa sẽ sống xứng đáng hơn, mang tinh thần xung kích của tuổi trẻ để xây dựng quê hương, để máu xương của anh Phúc và các đồng đội không trở nên vô ích.



