PHƯỜNG TÂN AN (3)
Các bạn thân mến, các bạn đang làm gì ở tuổi 16? Còn với bác Lê Văn Thương, năm 16 tuổi là năm bác bắt đầu dấn thân vào con đường cách mạng nguy hiểm nhưng đầy vẻ vang.
Năm 1971, khi mới chỉ là một chàng thanh niên mười sáu tuổi mấy gần mười bảy, bác Thương đã tiếp nối truyền thống gia đình – nơi có hai người anh cũng đang tham gia kháng chiến – để trở thành một chiến sĩ du kích. Đây là một minh chứng rõ nét cho lý tưởng của thanh niên thời bấy giờ: Tổ quốc trên hết. Không đợi đến khi trưởng thành, bác đã sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương.
Trong suốt quá trình tham gia cách mạng, từ một chiến sĩ du kích nhỏ tuổi cho đến khi bị bắt bớ, tù đày, lý tưởng ấy chưa bao giờ tắt trong lòng bác. Thậm chí, bác còn mưu trí khai giảm tuổi của mình để tránh bị đưa ra đảo, cốt là để giữ mình lại cho cuộc chiến tại quê hương. Sự kiên định ấy thật phi thường. Sau khi ra tù, thay vì chọn một cuộc sống bình lặng để hồi phục, bác lại chọn "tiếp tục nằm vùng tới giải phóng".
Lý tưởng ấy không chỉ dừng lại khi tiếng súng chấm dứt. Sau giải phóng năm 1975, với sự tín nhiệm của Đảng và nhân dân, bác Thương đã đảm nhận vị trí Bí thư xã An Vĩnh Ngãi (cũ). Từ một chiến sĩ du kích nằm vùng, bác trở thành người lãnh đạo, góp công sức vào việc xây dựng lại quê hương sau đống đổ nát của chiến tranh.
Nhìn vào hành trình của bác Thương, từ một thiếu niên 16 tuổi đi cách mạng đến vị trí Bí thư xã, chúng ta thấy một sợi chỉ đỏ xuyên suốt: đó là lòng yêu nước và ý chí cống hiến không ngừng nghỉ. Là học sinh, chúng ta không phải đối mặt với họng súng quân thù, nhưng chúng ta có những "cuộc chiến" khác với sự lười biếng, với những cám dỗ. Hãy lấy ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi 16 của bác Thương làm động lực để sống có trách nhiệm và có lý tưởng hơn mỗi ngày.



