PHƯỜNG TÂN AN (331)
Tôi cứ ám ảnh mãi con số 11 giờ 30 phút trưa trong lời kể của bác Mười Văn. Giữa cái nắng gay gắt, trên địa hình sình lầy, quân ta bị lộ và đối mặt với quân địch đang tràn ra khỏi đồn. Đó là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng chính trong thời khắc ấy, sự dũng cảm và trí tuệ Việt Nam đã tỏa sáng. Các bác đã rút lui an toàn, kiểm đếm đủ quân số, và thậm chí còn có chiến công mang về. Câu chuyện này giúp tôi thêm trân trọng giá trị của hòa bình và sự bình yên mà chúng tôi đang có hôm nay.



