PHƯỜNG TÂN AN (447)
Trận đánh đồn Gò Dung (huyện Bến Lức) vào tháng 4 năm 1974 là một chương lịch sử buồn đau nhưng cũng chứa đựng đầy sự kiêu hãnh của bộ đội ta. Khi sự việc ngoài ý muốn xảy ra, trái mìn trên lưng đồng chí Phúc vướng vào bụi cỏ rồi kích nổ, một phần xương máu tuổi trẻ của anh đã vĩnh viễn tan vào đất mẹ bao dung. Khắc sâu trong tâm trí là hình ảnh người đồng đội nén tột cùng đau thương, đôi bàn tay sờ thấy thịt xương "như băm không nát" dưới hố sâu 50cm; đó là một minh chứng trần trụi cho sự thật khốc liệt, tàn bạo của chiến tranh. Là những người trẻ tuổi đang nỗ lực học tập, công tác để bảo vệ và xây dựng sự bình yên hôm nay, chúng tôi thấu hiểu tận tâm can rằng mỗi tấc đất mình đang tự do đứng lên đều có những phần thân thể không nguyên vẹn của cha anh lặng lẽ nằm lại. Tình đồng chí chiến đấu không chỉ là những lúc cùng nhau tiến lên phía trước, mà còn ngời sáng ở sự nâng niu, gom nhặt những gì còn lại của nhau trong vạt áo quân phục sờn bạc. Tuổi trẻ chúng tôi xin nguyện trọn đời tiếp bước tinh thần bất khuất của Đại đội 1, luôn sẵn sàng dấn thân và hy sinh vì nhiệm vụ thiêng liêng của Tổ quốc.



