PHƯỜNG TÂN AN (5)
Có bao giờ bạn tự hỏi, giá trị của hai chữ "Hòa bình" là gì không? Với bác Lê Văn Thương, một "nhân chứng sống" của Khu phố Hòa Bình, hòa bình là kết quả của những năm tháng nằm vùng gian khổ, là những lần đấu trí trong tù và là sự đánh đổi của tuổi trẻ.
Bác Thương bắt đầu hành trình cách mạng của mình từ năm 16 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người. Thay vì được cắp sách đến trường trong yên bình, bác phải làm cán bộ nằm vùng, phải đối mặt với sự săn lùng của địch. Bác từng bị bắt, bị giam cầm tại Long An và Chí Hòa, phải dùng mưu trí khai sai tuổi để thoát cảnh bị đày ra đảo. Tất cả những gian lao đó, bác và thế hệ của mình đã đi qua để chúng ta có được ngày hôm nay.
Sau ngày giải phóng 1975, bác tiếp tục đóng góp cho xã hội trên cương vị Bí thư xã An Vĩnh Ngãi. Cuộc đời bác là một hành trình dài của sự cống hiến không mệt mỏi. Khi đứng trước một "nhân chứng sống" như bác, chúng ta thấy lịch sử không còn là những con số khô khan trong sách giáo khoa, mà là những hơi thở, những vết sẹo và những bài học sống động.
Trách nhiệm của chúng ta – những học sinh đang sống trong hòa bình – là gì? Đó là không được quên. Chúng ta phải ghi nhớ công ơn của những người như bác Thương. Nhưng ghi nhớ thôi chưa đủ, chúng ta cần phải hành động. Sự mưu trí, dũng cảm và lòng kiên định của bác trong chiến tranh cần được chúng ta kế thừa bằng sự sáng tạo và nỗ lực trong học tập.
Nếu bác Thương năm 16 tuổi đã biết lo cho đại cuộc, thì chúng ta ở tuổi này cũng phải biết sống có mục đích. Hãy biến lòng biết ơn thành động lực để xây dựng một Việt Nam giàu mạnh, để những hy sinh của thế hệ bác Thương không trở nên uổng phí. Hòa bình hôm nay là món quà từ quá khứ, và tương lai ngày mai phụ thuộc vào hành động của chúng ta ngay lúc này.



