PHƯỜNG TÂN AN (515)
Trong suốt buổi trò chuyện, bác Nghiệp chỉ nhắc nhẹ nhàng về việc mình "bị thương nhiều lần". Đối với bác, đó chỉ là một phần tất yếu của cuộc chiến. Nhưng với chúng tôi, mỗi vết thương ấy là một minh chứng cho sự dũng cảm vô bờ bến. Một người lính quê Hưng Yên đã đổ máu trên chiến trường Đức Huệ, Tràm Ba Làng để bảo vệ từng tấc đất Long An.
Việc bác bền bỉ quay lại đơn vị sau mỗi lần dưỡng thương tại nhà chị Ba cho thấy một ý chí sắt đá. Bác không chọn con đường về hậu phương mà chọn trở lại với khẩu đội cối 60 ly, trở lại với anh em Tiểu đoàn 1. Những vết sẹo trên da thịt bác chính là những tấm huân chương cao quý nhất, nhắc nhở chúng tôi phải sống trách nhiệm hơn với nền hòa bình hôm nay.



