PHƯỜNG TÂN AN (565)
Bác Ngô Trọng Văn khiêm tốn kể lại rằng bác đã trực tiếp tham gia chiến đấu "trên 50 trận lớn nhỏ". Dẫu con số 50 ấy thật oanh liệt vĩ đại, nhưng điều khiến trái tim tôi nghẹn ngào suy nghĩ nhiều hơn chính là câu nói: "Do tổn thất của cuộc chiến tranh, có một số đồng chí thông thạo địa hình được phân công về cơ sở làm du kích". Mỗi trận đánh khốc liệt đi qua đều để lại những khoảng trống nhức nhối không thể lấp đầy trong đội hình. Những người lính can trường phải nuốt nước mắt rời đơn vị về làm du kích để bám dân, bám đất chính là một biểu tượng vĩ đại của sự hy sinh thầm lặng nhằm bảo toàn lực lượng và duy trì cho bằng được ngọn lửa kháng chiến. Công việc thầm lặng đầy máu và nước mắt của họ đã đóng góp to lớn vào thắng lợi chung rực rỡ của Tiểu đoàn 1 anh hùng. Điều này là một tiếng chuông nhắc nhở chúng tôi luôn phải khắc cốt ghi tâm, trân trọng những đóng góp của mọi cá nhân, dù là tỏa sáng ở vị trí trực tiếp hay thầm lặng gián tiếp, trong bất kỳ công cuộc kiến thiết, xây dựng đất nước nào.



