PHƯỜNG TÂN AN (831)
Trận đánh đồn Gò Dung năm 1974 diễn ra trong điều kiện vô cùng ác liệt. Ánh đèn pin lùng sục của địch soi rọi khắp nơi không chỉ để tìm mục tiêu bắn phá, mà trong khoảnh khắc ấy, nó vô tình giúp người lính trinh sát của ta nhìn rõ một hố hình chữ "V" – nơi người đồng đội thân thiết vừa ngã xuống. Đồng chí Phúc hy sinh do trái mìn trên lưng vướng phải bụi cỏ gai góc, một cái chết lặng lẽ, tức tưởi nhưng đầy oanh liệt trong lúc đang thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng: mở đường máu vào đồn địch. Trái tim tôi như thắt lại trước chi tiết người chiến sĩ dũng cảm bò xuống hố để tránh làn đạn thù, rồi bàng hoàng phát hiện ra xương thịt của đồng đội mình vương vãi. Trong giây phút sinh tử đó, mọi sự yếu đuối và nỗi đau tột cùng buộc phải nén lại sâu vào đáy lòng để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Sự hy sinh bi tráng của đồng chí Phúc là một nốt trầm sâu thẳm, làm nên bản hùng ca bất diệt của dân tộc. Bài học đắt giá nhất dành cho thanh niên ngày nay chính là tinh thần trách nhiệm tuyệt đối và sự cống hiến quên mình. Dù không còn phải đối mặt với họng súng quân thù, nhưng chúng ta đang đứng trước những "mặt trận" mới: chống lại sự nghèo nàn, tụt hậu và căn bệnh vô cảm. Nhìn vào hố sâu máu thịt ấy, ta thấy mình cần phải nỗ lực và bản lĩnh hơn gấp ngàn lần.



