PHƯỜNG TÂN AN (846)
Trong công tác quản lý nhà nước và xây dựng phong trào tại địa phương, tôi luôn tâm niệm về sức mạnh to lớn của "thế trận lòng dân" và quy chế dân chủ ở cơ sở. Hồi ký của bác Mười Văn càng làm niềm tin ấy thêm sắt đá. Bác là người con của vùng quê Vĩnh Phúc xa xôi, nhưng lại dành trọn mười năm thanh xuân rực rỡ nhất để bám trụ và chiến đấu trên chính mảnh đất quê hương Long An của chúng ta. Bác đã in dấu chân dũng cảm của mình qua khắp các mặt trận, từ Đức Huệ, Đức Hòa, Thủ Thừa, Bến Lức, Châu Thành, Tân Trụ, Cần Đước, Cần Giuộc cho đến tận ngày tiến về giải phóng Sài Gòn.
Bác kể lại trong niềm biết ơn sâu sắc rằng, những người lính từ ngoài Bắc mới vào như bác luôn được chính quyền và nhân dân địa phương đùm bọc, che chở hết mực. Những bà mẹ, người chị Nam Bộ đã nhường cơm sẻ áo, hy sinh cả sự an nguy của bản thân và gia đình để cất giấu, bảo vệ bộ đội. Nhờ sự gắn kết máu thịt và sự thông thuộc địa hình ấy, nhiều đồng chí đã được tin tưởng phân công về cơ sở để làm lực lượng du kích , trong khi số còn lại kiên cường bám trụ đơn vị để tiếp tục chiến đấu. Chính tình người Long An mênh mông như phù sa ấy đã nuôi dưỡng ý chí, giúp những chiến sĩ kiên trung vượt qua cái chết để mang lại cuộc sống hòa bình cho thế hệ hôm nay.



