PHƯỜNG TÂN AN (848)
Đối với tôi, những trang hồi ức của bác Mười Văn không đơn thuần là một tư liệu lịch sử, mà là một khúc tráng ca bất diệt về sức chịu đựng và lòng trung thành của người lính. Suốt thời gian dài đằng đẵng gần 10 năm, bác gắn bó máu thịt với Đại đội 1 và Đại đội 2 thuộc Tiểu đoàn 1, ghi dấu chân không mỏi mệt của mình trên hầu khắp các nẻo đường khói lửa của hai tỉnh Long An và Kiến Tường. Giữa vô vàn biến động của chiến trường miền Tây Nam Bộ, khi các đơn vị liên tục phải thay đổi, sáp nhập lại với nhau do tính chất tàn khốc của chiến tranh , bác vẫn sừng sững ở đó, kiên định với vai trò đứng mũi chịu sào về mặt tư tưởng cho toàn bộ anh em chiến sĩ Đại đội 1 và 2.
Sự nghiệp binh nghiệp của bác là một hành trình cống hiến trọn vẹn và cao cả. Bác vào Nam vì nghĩa lớn, sát cánh cùng nhân dân miền Nam ruột thịt , tham gia và giành thắng lợi trong hơn 50 trận đánh lớn nhỏ. Không dừng lại ở đó, sau ngày đất nước thống nhất, bác lại tiếp tục tham gia cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc dọc tuyến biên giới Tây Nam. Phải đến năm 1978, khi đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử của mình, bác mới chuyển công tác ra Bắc, nhận nhiệm vụ tại Bộ Tư lệnh Quân khu Thủ đô với quân hàm Thượng tá. Lộ trình cống hiến vĩ đại ấy nhắc nhở những người trẻ đang theo đuổi các bậc học cao hơn như tôi về trách nhiệm mang tri thức phục vụ quê hương.



