PHƯỜNG TÂN AN (853)
"Số còn lại ở đơn vị tiếp tục chiến đấu. Nói chung, sau đó đều trưởng thành". Lời bộc bạch vô cùng giản dị nhưng trĩu nặng suy tư của Thượng tá Ngô Trọng Văn đã để lại trong tôi một triết lý nhân sinh cực kỳ sâu sắc về giá trị của sự rèn luyện trong nghịch cảnh. Trưởng thành không chỉ là cột mốc thay đổi về tuổi tác sinh học, mà là bản lĩnh thép được kết tinh từ sự mài giũa của vô vàn gian khó và mất mát. Thế hệ chúng tôi hôm nay, khi bắt tay vào giải quyết các thủ tục hành chính, tổ chức phong trào thanh niên hay hoàn thành các bài luận văn, đôi lúc vẫn chùn bước trước áp lực.
Nhưng khi nhìn lại chặng đường của bác Mười Văn: từ một thanh niên phơi phới lý tưởng vào Nam cuối năm 1967 , trải qua sự ác liệt đến mức phải liên tục sáp nhập đơn vị , tham gia đối mặt với kẻ thù trong 50 trận đánh , và bám trụ kiên cường ở đơn vị chiến đấu cho đến tận đầu năm 1981 mới nhận quyết định điều động đi đơn vị mới, tôi chợt thấy những khó khăn hiện tại của mình thực sự quá bé nhỏ. Sự trưởng thành của cha anh được đánh đổi bằng lòng dũng cảm tiến lên khi đồng đội ngã xuống , bằng lòng biết ơn sâu nặng sự cưu mang của nhân dân Long An. Nay bác đang sống bình yên tại Vĩnh Phúc , nhưng ký ức vẹn nguyên của bác đòi hỏi thế hệ thanh niên thời bình chúng ta phải lấy gian khổ làm nấc thang rèn luyện, không bao giờ được phép lùi bước trước bất kỳ khó khăn nào trong công cuộc xây dựng đất nước.



