PHƯỜNG TÂN AN (855)
Đọc kỹ đến đoạn người lính năm xưa kể lại khoảnh khắc sờ tay vào và thấy thịt, xương của đồng đội "như băm không nát" dưới lòng hố sâu, trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt và nước mắt cứ thế tuôn rơi. Đó quả thực là một nỗi đau thương tột độ, một cú sốc vượt quá mọi ranh giới sức chịu đựng tâm lý của một con người bình thường. Thế nhưng, điều phi thường làm nên nhân cách anh hùng là người chiến sĩ ấy đã can đảm nén lại nỗi đau xé ruột xé gan để cẩn thận thu gom khoảng 2kg xương thịt của anh Phúc, gói ghém kỹ lưỡng vào vạt áo rồi đem ra ngoài an toàn. Đây là một minh chứng đanh thép, hùng hồn nhất cho bản lĩnh thép và ý chí kỷ luật cao độ của người chiến sĩ cách mạng. Ngay trong những hoàn cảnh khó khăn và bi đát tận cùng, họ vẫn tuyệt đối giữ được sự tỉnh táo, bình tĩnh để hoàn thành trọn vẹn nghĩa vụ với đồng đội và tổ chức. Thế hệ trẻ đầy hoài bão chúng tôi hôm nay vô cùng cần học tập và thẩm thấu tinh thần "biến đau thương thành hành động", kiên cường đứng vững, không bao giờ chịu khuất phục gục ngã trước mọi áp lực, thử thách của cuộc sống hiện đại, để sống xứng đáng với sự hy sinh vô bờ bến của cha anh.



