PHƯỜNG TÂN AN (87)
Nhìn vào bộ sưu tập huân chương của Thiếu tá Nguyễn Văn Chuyến, tôi không khỏi choáng ngợp: một Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, ba Huân chương Giải phóng và ba Huân chương Chiến sĩ vẻ vang. Mỗi tấm huân chương ấy không đơn thuần là vật kỷ niệm, nó chứa đựng cả một thời kỳ máu lửa, những "góc khuất" ly kỳ và cả những hy sinh không thể nói hết bằng lời. Chú Tư Chuyến, người lính nhập ngũ năm 1966, đã dùng cả thanh xuân để đổi lấy sự vẻ vang cho dân tộc.
Tại Tiểu đoàn 1 Long An, chú đã trực tiếp tham gia chiến dịch Nguyễn Huệ 1972 và Chiến dịch Hồ Chí Minh 1975. Đó là những mốc son chói lọi nhưng cũng đầy gian khổ. Chú thường đau đáu nhắc về những đồng chí đã ngã xuống, những người anh em đã cùng chú chia lửa nhưng không kịp nhìn thấy ngày toàn thắng. Sự "vẻ vang" của người chiến sĩ, theo cách hiểu của chú, chính là hoàn thành trách nhiệm với đất nước và lòng chung thủy với đồng đội.
Ở tuổi 81, chú Tư Chuyến vẫn bối rối và xúc động mỗi khi có ai nhắc về mình. Sự khiêm nhường ấy khiến giá trị của những tấm huân chương càng trở nên cao quý.



