PHƯỜNG TÂN AN (9)
Hôm nay, mình muốn kể về ấn tượng khi ghé thăm ngôi nhà nhỏ của bác Lê Văn Thương tại Khu phố Hòa Bình. Dù đã gần 70 tuổi, bác vẫn giữ được phong thái của một người chiến sĩ.
Bác không kể về những huân chương hay thành tích lẫy lừng. Bác kể về thời du kích bằng một giọng điệu rất đỗi bình thản, coi việc đi cách mạng từ năm 16 tuổi là một lẽ đương nhiên của thanh niên thời đó. Một người từng kinh qua tù tội, từng là Bí thư xã sau giải phóng, nhưng lại chọn cuộc sống giản dị trong một ngôi nhà ấm cúng.
Cái chất "thép" của bác Thương không nằm ở sự phô trương, mà nằm ở sự kiên định: từ lúc đi cách mạng (1971), bị bắt (1973), ra tù lại tiếp tục nằm vùng cho đến khi đất nước trọn niềm vui (1975). Bác chính là một "nhân chứng sống" nhắc nhở chúng ta rằng: giá trị của một con người không nằm ở những gì họ phô diễn ra bên ngoài, mà ở những gì họ đã cống hiến thầm lặng cho đời.



