PHƯỜNG TÂN AN (982)
Kính thưa quý thầy cô và các bạn, tinh thần “thương anh em như ruột thịt trong nhà” là điều mà Mẹ Nguyễn Thị Bông luôn răn dạy. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có những nghĩa cử lặng thầm của mẹ mà khi nghe lại, chúng ta không khỏi rùng mình vì xúc động.
Mẹ kể rằng, có những lần chứng kiến chiến sĩ ta bị địch sát hại rồi bỏ lại bên đường, mẹ và các chị em trong xóm đã lặng lẽ đi chôn cất giữa đồng ruộng. Giữa lúc nước ngập mênh mông, mẹ phải đứng dưới dòng nước lạnh, dìm thi thể liệt sĩ xuống để giữ cho chắc chắn, trong khi các chị em phía trên vội vã xúc từng vốc đất thả xuống. Họ kiên nhẫn vun đắp thành những nấm mồ nhỏ giữa đồng không mông quạnh.
Hành động ấy không qua mắt được lính ngụy. Chúng bắt mẹ lên dinh quận trưởng để tra hỏi. Với sự bình thản đến lạ lùng, mẹ đáp: “Mình là người Việt Nam, thấy các em, các chú chết ngoài ruộng thì chôn, có gì đâu”. Câu trả lời mộc mạc nhưng chứa đựng một sức mạnh nhân nghĩa khổng lồ đã khiến quân địch phải lúng túng và thả mẹ về. Qua đó, chúng ta thấy được lòng nhân ái bao la của người mẹ Việt Nam. Dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, tình người và nghĩa tình đồng đội vẫn luôn tỏa sáng, sưởi ấm linh hồn những người đã khuất.



