PHƯỜNG TÂN AN (989)
Kính thưa thầy cô, có những sự thật về chiến tranh khiến chúng ta phải rơi nước mắt. Sau khi chồng mẹ - ông Lê Văn Khương hy sinh năm 1967, gia đình mẹ rơi vào cảnh khốn cùng. Mẹ trở thành góa phụ ở tuổi 27, một mình xoay xở lo hậu sự cho chồng với số tiền ít ỏi đi xin được.
Vì quá nghèo, mẹ không có tiền mua bàn thờ, phải mượn tạm chiếc ghế gỗ của bà Sáu nấu rượu để làm nơi thờ cúng chồng. Đau xót hơn, do hoàn cảnh thiếu thốn, tấm khăn tang trắng mẹ đeo cũng bị mối mọt gặm nhấm theo thời gian. Hình ảnh chiếc ghế gỗ thay bàn thờ và tấm khăn tang bị mối gặm là biểu tượng cho nỗi đau tột cùng nhưng cũng là sự cam chịu, đức hy sinh lớn lao của người phụ nữ trong chiến tranh. Mẹ đã nén nỗi đau riêng để tiếp tục làm ruộng, nuôi con và tiếp tục con đường cách mạng mà chồng mẹ đã ngã xuống. Chúng ta cần trân trọng sự hy sinh ấy để biết ơn cuộc sống đủ đầy mà mình đang có hôm nay.



