PHÚT GIÂY BẤT TỬ
PHÚT GIÂY BẤT TỬ
Có những con người chỉ sống hơn hai mươi năm nhưng tên tuổi lại sống mãi cùng dân tộc. Có những tiếng nói chỉ vang lên trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng trở thành âm vang của cả một thời đại. Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi là một người như thế.
Những năm đầu thập niên 1960, đất nước vẫn còn bị chia cắt. Ở miền Nam, cuộc đấu tranh chống đế quốc Mỹ và chính quyền tay sai diễn ra vô cùng quyết liệt. Giữa lòng Sài Gòn hoa lệ nhưng đầy hiểm nguy, có một chàng thanh niên làm nghề thợ điện ngày ngày lao động như bao người khác. Ít ai biết rằng phía sau dáng vẻ bình dị ấy là một chiến sĩ biệt động đang âm thầm hoạt động vì độc lập dân tộc.
Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 trong một gia đình lao động nghèo ở Quảng Nam. Tuổi thơ của anh gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, đồng bào chịu nhiều đau thương, anh sớm nuôi dưỡng lòng yêu nước và quyết tâm góp sức mình cho cách mạng.
Khi tham gia lực lượng biệt động, Nguyễn Văn Trỗi luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Anh sống giản dị, gan dạ và tuyệt đối trung thành với lý tưởng cách mạng.
Năm 1964, tổ chức giao cho anh một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: đặt mìn tại cầu Công Lý để ngăn chặn đoàn xe chở Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara trong chuyến thăm Sài Gòn.
Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
Nếu thành công, đó sẽ là đòn giáng mạnh vào âm mưu chiến tranh của Mỹ. Nhưng nếu thất bại, người thực hiện gần như chắc chắn phải đối mặt với cái chết.
Nguyễn Văn Trỗi nhận nhiệm vụ mà không hề do dự.
Trong quá trình chuẩn bị, anh không may bị địch phát hiện và bắt giữ. Những ngày sau đó, kẻ thù dùng đủ mọi hình thức tra tấn dã man nhằm buộc anh khai báo tổ chức và đồng đội.
Chúng đánh đập, đe dọa, dụ dỗ.
Nhưng trước mọi thủ đoạn của kẻ thù, người chiến sĩ trẻ vẫn giữ vững khí tiết.
Anh không khai báo.
Anh không phản bội đồng đội.
Anh không chấp nhận khuất phục.
Trước tòa án của chế độ Sài Gòn, Nguyễn Văn Trỗi hiên ngang biến nơi xét xử thành diễn đàn để tố cáo tội ác của đế quốc Mỹ và khẳng định niềm tin vào thắng lợi của cách mạng Việt Nam.
Bản án tử hình được tuyên.
Dẫu biết trước kết cục đang chờ đợi mình, người thanh niên 24 tuổi vẫn giữ phong thái bình thản và kiên cường.
Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại pháp trường, quân địch đưa Nguyễn Văn Trỗi ra xử bắn.
Trước họng súng của kẻ thù, anh từ chối bịt mắt.
Anh muốn nhìn thẳng vào những người chuẩn bị tước đoạt mạng sống của mình.
Trong giây phút cuối cùng, tiếng hô của Nguyễn Văn Trỗi vang lên mạnh mẽ:
"Đả đảo đế quốc Mỹ!"
"Hồ Chí Minh muôn năm!"
"Việt Nam muôn năm!"
Những lời hô ấy như xé tan bầu không khí căng thẳng của pháp trường.
Rồi loạt đạn vang lên.
Người chiến sĩ trẻ ngã xuống.
Nhưng từ giây phút ấy, Nguyễn Văn Trỗi không còn là một con người bình thường nữa. Anh đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất và của tuổi trẻ Việt Nam dám sống, dám hy sinh vì Tổ quốc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, đất nước hôm nay đã hòa bình và phát triển. Thế nhưng mỗi khi nhắc đến Nguyễn Văn Trỗi, người ta vẫn nhớ đến hình ảnh người thanh niên hiên ngang trước cái chết, mang theo niềm tin son sắt vào ngày thống nhất.
Tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học và công trình trên khắp cả nước. Nhưng hơn tất cả, tên anh được lưu giữ trong trái tim của nhiều thế hệ người Việt Nam như một biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
THÔNG ĐIỆP
"Giá trị của một con người không nằm ở thời gian họ sống, mà ở lý tưởng họ theo đuổi và những điều tốt đẹp họ để lại cho dân tộc."
Tấm gương Nguyễn Văn Trỗi sẽ mãi nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay sống có trách nhiệm, có khát vọng cống hiến và luôn biết trân trọng nền hòa bình được đánh đổi bằng máu xương của các thế hệ cha anh.



