Bài viết

Plei Me – Khẳng định quân dân ta dám đánh, biết đánh và thắng Mỹ

Thu – Đông năm 1965, trên chiến trường Tây Nguyên khốc liệt, Chiến dịch Plei Me đã diễn ra, đánh dấu bước ngoặt lịch sử trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Lần đầu tiên, Quân giải phóng miền Nam trực diện chiến đấu với Sư đoàn Kỵ binh không vận số 1 của Mỹ, tại thung lũng Ia Đrăng, dưới chân núi Chư Prông. Thất bại nặng nề của lực lượng tinh nhuệ bậc nhất của quân đội Mỹ trong cuộc ra quân đầu tiên đã củng cố quyết tâm “đánh Mỹ để tìm ra cách thắng Mỹ” của quân và dân ta.

Vĩnh Long04/05/2026LÊ TÂY (Đoàn xã Tân Lược (sưu tầm))2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi thực hiện chiến lược “Chiến tranh cục bộ”, đế quốc Mỹ ồ ạt đưa quân vào miền Nam nhằm cứu vãn sự sụp đổ của chính quyền và Quân đội Sài Gòn. Ở Tây Nguyên, chúng điều Sư đoàn Kỵ binh không vận số 1 và một lữ đoàn dù thuộc Sư đoàn 101 chiếm đóng An Khê, mưu toan chia cắt Tây Nguyên với vùng duyên hải Trung Bộ, chặn tuyến chi viện chiến lược từ miền Bắc và Lào, tiến tới khống chế toàn miền Nam.

Trước tình hình đó, Bộ Tư lệnh Mặt trận Tây Nguyên, do Thiếu tướng Chu Huy Mân làm Tư lệnh kiêm Chính ủy, đã chủ động mở Chiến dịch Plei Me với phương châm “đánh điểm, diệt viện”. Mục tiêu là đánh vào các đồn bốt địch để kéo viện binh ra ứng cứu, tạo thời cơ tiêu diệt sinh lực Mỹ – ngụy. Chiến dịch huy động ba trung đoàn bộ binh (320, 33, 66), cùng các đơn vị đặc công, pháo binh, phòng không 12,7mm và lực lượng vũ trang địa phương hiệp đồng tác chiến.

Trực thăng UH-1D chở binh sĩ Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 7, Sư đoàn Kỵ binh không vận số 1 của Mỹ đổ bộ xuống bãi X-Ray (thung lũng Ia Đrăng) tháng 11/1965. (Ảnh: Bảo tàng tỉnh Gia Lai)

Đêm 19/10/1965, quân ta tiêu diệt đồn Chư Ho, bao vây đồn Plei Me, khiến địch buộc phải đưa quân đến giải cứu. Ngày 23/10, Chiến đoàn thiết giáp số 3 của quân đội Sài Gòn trên đường hành quân đã sa vào trận địa phục kích của ta trên đường 21 và bị tiêu diệt gọn. Trước thất bại ấy, Mỹ vội tung hai tiểu đoàn thuộc Lữ đoàn 1, Sư đoàn Kỵ binh không vận số 1 vào trận. Từ cuối tháng 10 đến đầu tháng 11, chúng liên tiếp mở các đợt tập kích vào khu vực hậu phương chiến dịch, nhưng đều bị quân ta đánh bật.

Ngày 14/11/1965, Mỹ tiếp tục tung Lữ đoàn 3 vào chiến trường, thực hiện chiến thuật “nhảy cóc”, đổ quân xuống khu vực núi Chư Prông nhằm đánh vào sau lưng đội hình chủ lực của ta. Song, quân ta đã chủ động bố trí thế trận vững chắc, sẵn sàng nghênh chiến. Từ ngày 14 đến 17/11, các đơn vị Quân giải phóng kiên cường chiến đấu, áp dụng chiến thuật “bám thắt lưng địch mà đánh”. Những đợt tiến công dồn dập, đánh gần, chia cắt, bao vây khiến đối phương mất hẳn ưu thế cơ động, không phát huy được hỏa lực mạnh. Sau nhiều giờ giao tranh ác liệt, ta tiêu diệt gần hết một tiểu đoàn Mỹ, đánh thiệt hại nặng Lữ đoàn 3 Kỵ binh không vận, buộc địch phải rút khỏi khu vực Ia Đrăng.

Sau hơn một tháng chiến đấu (từ 19/10 đến 26/11/1965), Chiến dịch Plei Me kết thúc thắng lợi vang dội. Quân ta loại khỏi vòng chiến đấu gần 3.000 tên địch, trong đó có 1.700 quân Mỹ; tiêu diệt hoàn toàn một chiến đoàn bộ binh cơ giới hỗn hợp của quân đội Sài Gòn; đánh thiệt hại hai tiểu đoàn quân Mỹ; phá hủy 89 xe quân sự, bắn rơi 59 máy bay. Đây là thắng lợi đầu tiên của quân dân ta trong cuộc đọ sức trực tiếp với quân Mỹ trên chiến trường, khẳng định khả năng đánh thắng quân viễn chinh ngay trong trận đầu.

Từ thực tiễn của trận đọ sức với quân Mỹ tại Plei Me, bộ đội ta đã tìm ra cách đánh thắng quân kỵ binh không vận Mỹ có hiệu quả, đó là cách đánh gần “bám thắt lưng địch mà đánh”, đánh cả ngày lẫn đêm, đánh liên tục, vừa tiến công vừa bao vây, chia cắt từng bộ phận, hãm quân Mỹ vào thế không cơ động nhanh được, trói chúng lại và tiêu diệt. Với cách đánh này, khoảng cách giữa ta và địch được thu hẹp, có nơi, có lúc gần đến mức không còn khoảng cách, làm cho quân Mỹ không thể sử dụng cách đánh trận tuyến trong chiến tranh hiện đại và buộc phải đánh theo cách đánh của ta.

Chiến thắng Plei Me mở ra cao trào “Tìm Mỹ mà đánh, gặp Mỹ là diệt”, lan tỏa khắp các chiến trường miền Nam, cổ vũ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của toàn quân, toàn dân. Thắng lợi ấy góp phần quan trọng vào việc đánh bại cuộc phản công chiến lược mùa khô lần thứ nhất (1965-1966) của Mỹ, củng cố niềm tin sắt đá vào chân lý: “Không có sức mạnh nào khuất phục được ý chí độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam.”

LÊ TÂY

http://baoquankhu5.vn/plei-me-khang-dinh-quan-dan-ta-dam-danh-biet-danh-va-thang-my/

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn