QUẢ BOM VÀ CON ĐƯỜNG
QUẢ BOM VÀ CON ĐƯỜNG
QUẢ BOM VÀ CON ĐƯỜNG
Mùng 3 Tết năm 1967.
Trong khi ở quê nhà, nhiều gia đình đang quây quần bên mâm cơm đầu năm, thì trên đường Trường Sơn, Nguyễn Thị Vân Liệu cùng đồng đội vẫn đứng giữa một trọng điểm đầy bom đạn.
Cua Chữ A.
Chỉ một quả bom nổ chậm nằm giữa đường cũng đủ khiến cả đoàn xe phải dừng lại.
Mà dừng lại ở Trường Sơn đôi khi đồng nghĩa với chờ thêm một trận bom.
Liệu nhìn quả bom.
Rồi nhìn con đường.
Nếu phá không khéo, mặt đường sẽ bị xé nát.
Nhưng nếu để nguyên, những chuyến xe phía sau không thể đi tiếp.
Cô gái hai mươi hai tuổi quyết định thử một cách khác.
Liệu tiến đến bên quả bom.
Cô đào đất xuống phía dưới, tìm cách đặt thuốc nổ sao cho khi kích nổ, quả bom sẽ bị hất lên khỏi mặt đường rồi mới phát nổ.
Mọi người đã lui vào nơi trú ẩn.
Còn Liệu vẫn ở lại.
Giữa khoảng đất trống, cô bình tĩnh hoàn thành từng động tác.
Không có tiếng hò reo.
Không có ai đứng bên cạnh cổ vũ.
Chỉ có một cô gái trẻ và quả bom nằm im trước mặt.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Liệu châm dây cháy chậm rồi chạy về phía hầm.
Một tiếng nổ vang lên.
Quả bom bị hất lên không trung.
Mặt đường vẫn còn đó.
Đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh về phía chiến trường.
Sáng kiến của Nguyễn Thị Vân Liệu sau đó được áp dụng trên tuyến đường Trường Sơn, giúp xử lý những quả bom nổ chậm mà không phá hỏng mặt đường.
Nhưng chiến tranh không cho cô gái ấy một cái kết bình yên.
Ngày 27 tháng 5 năm 1968, Nguyễn Thị Vân Liệu hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Cô mới hai mươi ba tuổi.
Năm 2001, sau hơn ba mươi năm kể từ ngày cô ngã xuống, Nguyễn Thị Vân Liệu được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Một cô gái.
Một quả bom.
Một con đường.
Và một tuổi xuân mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi ba.
Có những người đã dùng chính tuổi trẻ của mình để giữ cho một con đường không bị đứt.
Để rồi khi con đường nối được với ngày chiến thắng, họ lại không còn ở đó để bước tiếp.



