Bài viết

“QUÂN ĐỘI VIỆT NAM – BẢN HÙNG CA BẤT DIỆT TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ”

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quân đội nhân dân Việt Nam đã viết nên những trang sử hào hùng bằng ý chí kiên cường, lòng yêu nước và tinh thần quyết chiến quyết thắng. Dù phải đối mặt với bom đạn hiện đại và những cuộc càn quét ác liệt của quân Mỹ, các chiến sĩ Việt Nam vẫn anh dũng chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước. Những năm tháng ấy đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Gia Lai15/05/2026LÊ HUYỀN TRANG (Chi đoàn 10A1 – Đoàn trường THPT Vĩnh Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Hồi đó chiến tranh khốc liệt lắm cháu à. Máy bay Mỹ ngày nào cũng quần thảo trên bầu trời, bom đạn trút xuống khắp nơi. Làng mạc bị tàn phá, nhiều gia đình phải sơ tán vào rừng để tránh bom. Nhưng càng trong gian khổ, tinh thần yêu nước của quân và dân ta lại càng mạnh mẽ hơn.

Tôi tham gia bộ đội khi mới vừa tròn mười tám tuổi. Ngày lên đường nhập ngũ, mẹ tôi chỉ nắm tay và dặn một câu:

‘Con đi giữ nước, dù gian khổ thế nào cũng phải kiên cường.’

Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng chiến tranh.

Những ngày hành quân vô cùng vất vả. Bộ đội phải băng rừng Trường Sơn, vượt suối, trèo đèo dưới mưa bom bão đạn. Có lúc thiếu lương thực, anh em phải ăn cơm vắt với muối mè, uống nước suối cầm hơi. Đêm đến, mọi người ngủ võng trong rừng sâu, luôn cảnh giác vì máy bay địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Tuy cuộc sống thiếu thốn nhưng tình đồng đội rất thiêng liêng. Anh em chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Người nào bị sốt rét thì đồng đội thay phiên chăm sóc. Có chiến sĩ bị thương vẫn cố bám trận địa, quyết không rời đơn vị.

Tôi còn nhớ những trận đánh ác liệt ở chiến trường miền Nam. Địch có máy bay, xe tăng và vũ khí hiện đại nhưng quân ta vẫn kiên cường chiến đấu. Mỗi lần xung phong, tiếng hô:

‘Quyết chiến! Quyết thắng!’

vang dội khắp chiến hào, tiếp thêm sức mạnh cho tất cả mọi người.

Có một lần đơn vị tôi bị địch bao vây giữa đêm. Bom nổ sáng rực cả cánh rừng, tiếng súng vang lên liên hồi. Đồng đội tôi – anh Nguyễn Văn Minh – dù bị thương ở chân vẫn ôm súng chiến đấu đến cùng để bảo vệ đơn vị rút lui an toàn. Trước lúc hy sinh, anh chỉ nói:

‘Đừng lo cho tôi… phải giữ được trận địa.’

Câu nói ấy khiến chúng tôi không ai cầm được nước mắt nhưng cũng càng quyết tâm chiến đấu hơn.

Nhiều chiến sĩ khi ấy tuổi đời còn rất trẻ, có người chưa kịp lập gia đình, chưa một lần trở về quê nhà. Nhưng tất cả đều sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc. Ai cũng tin rằng rồi đất nước sẽ có ngày hòa bình, Bắc – Nam sum họp một nhà.

Sau bao năm chiến đấu gian khổ, ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, tất cả anh em trong đơn vị đều òa khóc vì hạnh phúc. Chúng tôi ôm chầm lấy nhau giữa chiến trường, nhiều người gọi tên đồng đội đã hy sinh mà nước mắt không ngừng rơi. Bao nhiêu máu xương và mất mát cuối cùng cũng đổi lại được nền độc lập, tự do cho dân tộc.

Đến hôm nay, dù chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức về những năm tháng chống Mỹ vẫn còn nguyên trong lòng tôi. Tôi luôn tự hào vì đã được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam, được chiến đấu vì Tổ quốc thân yêu.

Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình cần biết trân trọng sự hy sinh của cha ông, ra sức học tập, rèn luyện và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Bởi hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người lính năm xưa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“QUÂN ĐỘI VIỆT NAM – BẢN HÙNG CA BẤT DIỆT TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ” | Câu chuyện thời hoa lửa