quân ngũ là nơi đã rèn luyện bác trưởng thành cả về ý chí, bản lĩnh và nhân cách sống.
Bác Thiên, là hội viên Hội CCB thôn Mường Ống, xã Thiết Ống, bác tham gia nhập ngũ vào Quân đội Nhân dân Việt Nam khi tuổi đời còn rất trẻ, vừa rời ghế nhà trường, trong lòng mang theo tinh thần sôi nổi của tuổi thanh niên và ý chí sẵn sàng lên đường bảo vệ Tổ quốc. Tính từ ngày nhập ngũ cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về địa phương, bác đã có hơn ….. năm gắn bó trong quân ngũ. Đó là quãng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời, quân ngũ là nơi đã rèn luyện bác trưởng thành cả về ý chí, bản lĩnh và nhân cách sống. Những ngày đầu bước vào quân đội, bác và đồng đội phải trải qua quá trình huấn luyện rất nghiêm khắc và kỷ luật. Khi đó điều kiện còn nhiều thiếu thốn, từ nơi ăn, chốn ở cho đến trang thiết bị phục vụ huấn luyện. Tuy vậy, ai cũng xác định rõ tư tưởng: đã là người lính thì phải rèn luyện để sẵn sàng chiến đấu. Các bác được huấn luyện từ những điều cơ bản nhất như điều lệnh đội ngũ, kỹ thuật bắn súng, ném lựu đạn, đào công sự, cho đến các bài hành quân dài ngày, băng rừng, vượt suối. Có những ngày hành quân hàng chục cây số, ba lô nặng trĩu trên vai, dưới cái nắng gắt hoặc trong những cơn mưa rừng xối xả. Bữa ăn chỉ có cơm nắm, muối vừng hoặc rau rừng, nhưng không ai kêu ca, bởi trong lòng luôn có một niềm tin và lý tưởng rất lớn – đó là bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân. Chính trong môi trường đó, bác đã học được tính kỷ luật, tinh thần chịu đựng gian khổ, và đặc biệt là tình đồng chí, đồng đội vô cùng gắn bó. Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công về đơn vị và đảm nhiệm những nhiệm vụ cụ thể theo chuyên ngành. Công việc của người lính khi ấy rất vất vả và luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Các bác thường xuyên phải trực chiến, hành quân, làm nhiệm vụ trong điều kiện địa hình phức tạp, thiếu thốn đủ bề. Có những đêm phải thức trắng để canh gác, có những ngày phải bám trụ nơi chiến trường trong hoàn cảnh hết sức khắc nghiệt. Khó khăn không chỉ đến từ điều kiện sinh hoạt mà còn từ sự hiểm nguy luôn cận kề. Bom đạn, mất mát, hy sinh là điều mà bất kỳ ngườ
Bác Thiên, là hội viên Hội CCB thôn Mường Ống, xã Thiết Ống, bác tham gia nhập ngũ vào Quân đội Nhân dân Việt Nam khi tuổi đời còn rất trẻ, vừa rời ghế nhà trường, trong lòng mang theo tinh thần sôi nổi của tuổi thanh niên và ý chí sẵn sàng lên đường bảo vệ Tổ quốc. Tính từ ngày nhập ngũ cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về địa phương, bác đã có hơn ….. năm gắn bó trong quân ngũ. Đó là quãng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời, quân ngũ là nơi đã rèn luyện bác trưởng thành cả về ý chí, bản lĩnh và nhân cách sống.
Những ngày đầu bước vào quân đội, bác và đồng đội phải trải qua quá trình huấn luyện rất nghiêm khắc và kỷ luật. Khi đó điều kiện còn nhiều thiếu thốn, từ nơi ăn, chốn ở cho đến trang thiết bị phục vụ huấn luyện. Tuy vậy, ai cũng xác định rõ tư tưởng: đã là người lính thì phải rèn luyện để sẵn sàng chiến đấu. Các bác được huấn luyện từ những điều cơ bản nhất như điều lệnh đội ngũ, kỹ thuật bắn súng, ném lựu đạn, đào công sự, cho đến các bài hành quân dài ngày, băng rừng, vượt suối.
Có những ngày hành quân hàng chục cây số, ba lô nặng trĩu trên vai, dưới cái nắng gắt hoặc trong những cơn mưa rừng xối xả. Bữa ăn chỉ có cơm nắm, muối vừng hoặc rau rừng, nhưng không ai kêu ca, bởi trong lòng luôn có một niềm tin và lý tưởng rất lớn – đó là bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân. Chính trong môi trường đó, bác đã học được tính kỷ luật, tinh thần chịu đựng gian khổ, và đặc biệt là tình đồng chí, đồng đội vô cùng gắn bó.
Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công về đơn vị và đảm nhiệm những nhiệm vụ cụ thể theo chuyên ngành. Công việc của người lính khi ấy rất vất vả và luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Các bác thường xuyên phải trực chiến, hành quân, làm nhiệm vụ trong điều kiện địa hình phức tạp, thiếu thốn đủ bề. Có những đêm phải thức trắng để canh gác, có những ngày phải bám trụ nơi chiến trường trong hoàn cảnh hết sức khắc nghiệt.
Khó khăn không chỉ đến từ điều kiện sinh hoạt mà còn từ sự hiểm nguy luôn cận kề. Bom đạn, mất mát, hy sinh là điều mà bất kỳ người lính nào cũng phải đối mặt. Bác vẫn còn nhớ như in những lần cùng đồng đội vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết, những khoảnh khắc căng thẳng, nhưng cũng đầy quyết tâm. Có những đồng đội đã ngã xuống, mãi mãi không trở về. Đó là nỗi đau, nhưng cũng là động lực để những người còn lại tiếp tục chiến đấu, hoàn thành nhiệm vụ.
Tuy vậy, trong gian khổ ấy lại sáng lên những điều vô cùng đẹp đẽ - đó là tình đồng đội. Chúng bác sống với nhau như anh em ruột thịt: chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, động viên nhau vượt qua khó khăn. Khi một người bị thương hay gặp nguy hiểm, những người còn lại sẵn sàng giúp đỡ, thậm chí hy sinh bản thân để bảo vệ đồng đội. Chính tình cảm ấy đã tạo nên sức mạnh to lớn, giúp chúng bác vượt qua tất cả.
Nhìn lại chặng đường đã qua, bác luôn cảm thấy tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Những năm tháng trong quân ngũ tuy vất vả, gian khổ nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất, ý nghĩa nhất đối với bác.
Hôm nay, được sống trong hòa bình, được học tập trong điều kiện đầy đủ hơn, đó là điều vô cùng quý giá. Vì vậy, bác muốn gửi gắm cho chúng ta hãy biết trân trọng, cố gắng học tập tốt, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và trách nhiệm, để sau này trở thành những công dân có ích cho xã hội, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp./.



