Cựu chiến binh

quãng đời đáng trân trọng và tự hào

quãng đời đáng trân trọng và tự hào

Thanh Hóa30/01/2026Trịnh Tuấn Anh (Đoàn xã Hoằng Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Ngọc Luân sinh năm 1958 tại thôn Thần Xuân – một miền quê giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của bác gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn, khi dư âm chiến tranh vẫn hiện hữu trong từng câu chuyện của làng quê. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm hun đúc trong bác tinh thần yêu nước, ý thức trách nhiệm và khát vọng được góp sức mình cho Tổ quốc.

Năm 1977, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác Lê Ngọc Luân lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước bước vào giai đoạn vừa hàn gắn vết thương chiến tranh, vừa thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền, an ninh quốc gia. Khoác lên mình bộ quân phục, bác hiểu rằng dù trong hoàn cảnh nào, nhiệm vụ của người lính vẫn là sẵn sàng nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.

Trong những năm tháng quân ngũ, với quân hàm H2, bác Lê Ngọc Luân trực tiếp tham gia huấn luyện, công tác và thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện còn nhiều thiếu thốn. Những ngày đầu xa nhà, những buổi huấn luyện nghiêm khắc, những ca trực kéo dài và những đợt hành quân vất vả đã trở thành ký ức sâu đậm. Dù không phải lúc nào cũng đối mặt với bom đạn ác liệt như thời kỳ trước, nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn mới cũng đòi hỏi tinh thần cảnh giác cao, kỷ luật nghiêm và bản lĩnh vững vàng của mỗi người lính.

Với bác Lê Ngọc Luân, “thời hoa lửa” là quãng đời rèn luyện ý chí, bản lĩnh và phẩm chất của người quân nhân cách mạng. Đó là những năm tháng sống trong tập thể, cùng đồng đội chia sẻ gian khổ, cùng động viên nhau vượt qua thử thách. Tình đồng chí, đồng đội nảy nở trong gian khó đã trở thành điểm tựa tinh thần, giúp bác và đồng đội hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Đến năm 1982, bác Lê Ngọc Luân xuất ngũ, khép lại 5 năm gắn bó với quân đội. Trở về quê hương thôn Thần Xuân, bác mang theo những kỷ niệm không thể phai mờ của một thời tuổi trẻ trong quân ngũ. Dẫu rời xa môi trường quân đội, nhưng tinh thần kỷ luật, trách nhiệm và lối sống giản dị của người lính vẫn theo bác trong lao động, sinh hoạt và đóng góp cho địa phương.

Hôm nay, khi nhắc lại ký ức thời hoa lửa, bác Lê Ngọc Luân luôn coi đó là quãng đời đáng trân trọng và tự hào. Những năm tháng ấy không chỉ làm nên bản lĩnh của một con người, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ hôm nay về trách nhiệm giữ gìn hòa bình, bảo vệ và xây dựng Tổ quốc trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
quãng đời đáng trân trọng và tự hào | Câu chuyện thời hoa lửa