Cựu chiến binh

Quảng Nam trong ký ức người lính Bản Tha

Quảng Nam trong ký ức người lính Bản Tha

Tuyên Quang21/12/2025Hoàng Thị Thiết (Đoàn xã Minh Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông là Ma Văn Chung, sinh năm 1945, quê ở thôn Bản Tha, xã Minh Quang (Hồng Quang cũ). Xuất thân trọng một gia đình nghèo khó nhưng chính cuộc sống gian khó ấy đã dạy ông biết quý trọng tình người, biết yêu quê hương và sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.

Năm 1966, khi vừa tròn 21 tuổi, ông cùng đồng đội hành quân vào chiến trường Quảng Nam – một mảnh đất anh hùng của miền Trung ruột thịt, nơi “đất chưa khô máu, người chưa nguôi chí” trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Ngày rời quê, ông mang theo chiếc ba lô con cóc, vài bộ quần áo sờn vai và một quyết tâm giản dị mà thiêng liêng: đi để giữ đất, giữ làng, giữ bình yên cho nhân dân.

Quảng Nam ngày ấy là chiến trường vô cùng ác liệt. Núi rừng Trường Sơn nối dài, sông suối chằng chịt, bom đạn dội xuống suốt ngày đêm. Có những cánh rừng bị cày xới, những làng quê tan hoang vì chiến tranh. Ban ngày chiến đấu, ban đêm trú quân giữa mưa rừng, cái lạnh thấm vào da thịt, nỗi nhớ nhà cứ âm ỉ trong tim. Nhưng cũng chính trên mảnh đất Quảng Nam đầy gian khó ấy, ông và đồng đội đã được nhân dân chở che, đùm bọc, chia nhau từng bát cơm, từng ngụm nước, để người lính có thêm sức mạnh vượt qua bom đạn.

Điều ông nhớ nhất ở Quảng Nam không chỉ là tiếng bom rền, mà là tình quân dân và tình đồng đội. Là người dân âm thầm dẫn đường qua rừng, che giấu bộ đội giữa vòng vây. Là đồng đội nắm chặt tay nhau trước mỗi trận đánh, sẵn sàng hy sinh để giữ từng tấc đất quê hương. Có người đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Quảng Nam anh dũng, để hôm nay đất nước được hòa bình, thống nhất.

Những năm tháng ở Quảng Nam đã dạy ông nhiều điều. Trước hết là giá trị của hòa bình – hòa bình không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người con đất Việt. Thứ hai là tình người, tình quân dân keo sơn, chính điều đó đã làm nên sức mạnh để Quảng Nam đứng vững giữa bom đạn. Và cuối cùng là trách nhiệm – trách nhiệm giữ gìn Tổ quốc, giữ gìn những gì cha ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân.

Hôm nay, khi kể lại những kỷ niệm ấy, ông không mong các cháu phải trải qua chiến tranh để hiểu nỗi đau mất mát. Ông chỉ mong các cháu biết trân trọng hòa bình, chăm ngoan học giỏi, sống có kỷ luật và nhân ái, để xứng đáng với sự hy sinh của bao người đã ngã xuống trên mảnh đất Quảng Nam anh hùng.

Nếu có một thông điệp mà Quảng Nam năm xưa gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay, thì đó là: “Mảnh đất Quảng Nam từng đi qua bom đạn để có ngày hôm nay, mong thế hệ trẻ biết trân trọng hòa bình và sống thật tốt.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn