QUANG TRUNG – MỘT MÙA XUÂN ĐI VÀO LỊCH SỬ
Có những mùa xuân được nhớ bởi hoa đào. Có những mùa xuân được nhớ bởi tiếng trống trận.
Cuối năm 1788, quân Thanh tiến vào Đại Việt.
Thăng Long rơi vào tay quân xâm lược.
Tin cấp báo từ Bắc Hà truyền về Phú Xuân.
Nguyễn Huệ lập tức hành động.
Ngày 22/12/1788, ông lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung rồi nhanh chóng đưa quân ra Bắc. Từ Phú Xuân đến Tam Điệp – Biện Sơn, đoàn quân hành quân với tốc độ chưa từng thấy.
Những ngày cuối năm Mậu Thân, quân Tây Sơn vẫn đang hành quân.
Nhưng với Quang Trung, Tết không thể chờ.
Ông quyết định cho quân sĩ ăn Tết trước.
Sau đó là hành quân.
Là những trận đánh liên tiếp.
Hà Hồi.
Ngọc Hồi.
Đống Đa.
Rạng sáng mồng 5 Tết Kỷ Dậu, quân Tây Sơn công phá đồn Ngọc Hồi. Đây là một vị trí phòng thủ quan trọng của quân Thanh.
Ở một hướng khác, đạo quân do Đô đốc Đặng Tiến Đông chỉ huy đánh vào Đống Đa. Trận đánh diễn ra nhanh chóng, tạo sức ép lớn lên hệ thống phòng thủ của quân Thanh tại Thăng Long.
Chỉ trong những ngày đầu năm mới, cục diện chiến trường thay đổi hoàn toàn.
Quân Thanh tháo chạy.
Thăng Long được giải phóng.
Một chiến thắng đã trở thành biểu tượng bất diệt của lịch sử dân tộc.
Điều khiến người đời sau khâm phục Quang Trung không chỉ là tốc độ hành quân.
Đó còn là khả năng đưa ra quyết định trong thời khắc đất nước đứng trước hiểm nguy.
Giữa mùa xuân năm ấy, ông không chỉ đem quân đi đánh giặc.
Ông đem theo niềm tin rằng một dân tộc dù nhỏ bé vẫn có thể tự quyết định vận mệnh của mình.
Mùa xuân Kỷ Dậu 1789 đã đi qua hơn hai thế kỷ, nhưng mỗi độ Tết đến, tiếng trống Đống Đa như vẫn vọng về từ lịch sử.
Nguồn tư liệu tham khảo: Bảo tàng Lịch sử Quốc gia



