“QUANG TRUNG NGUYỄN HUỆ – NGỌN CỜ ĐỎ GIỮA MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG”
Mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789, giữa khói lửa chiến tranh, người anh hùng áo vải Quang Trung Nguyễn Huệ đã dẫn quân thần tốc tiến ra Thăng Long, đánh tan 29 vạn quân Thanh xâm lược. Không chỉ là vị tướng tài ba, ông còn là biểu tượng của ý chí độc lập, lòng yêu nước và khát vọng thống nhất non sông của dân tộc Việt Nam.
Những ngày cuối đông năm 1788, đất Thăng Long chìm trong cảnh hỗn loạn khi quân Thanh tràn qua biên giới, kéo vào nước ta với danh nghĩa “phù Lê”. Từng đoàn quân giặc giày xéo lên ruộng đồng, cướp bóc của cải, khiến lòng dân oán thán.
Ở phương Nam, tại Phú Xuân, Nguyễn Huệ nhận được tin cấp báo. Không chút chần chừ, ông lập đàn tế trời đất, lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu là Quang Trung để danh chính ngôn thuận lãnh đạo toàn dân chống giặc ngoại xâm.
Người dân kể rằng, hôm xuất quân, tiếng trống trận vang dội cả núi rừng. Quang Trung cưỡi voi đi đầu, giọng nói sang sảng:
“Đánh cho để dài tóc,
Đánh cho để đen răng,
Đánh cho nó chích luân bất phản,
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn!”
Lời hiệu triệu ấy như ngọn lửa thắp bừng khí thế quân dân. Chỉ trong thời gian ngắn, hàng vạn nghĩa quân Tây Sơn vượt núi băng sông, hành quân thần tốc ra Bắc Hà giữa những ngày mưa rét.
Đêm ba mươi Tết, quân Tây Sơn bất ngờ tập kích đồn Hà Hồi. Giặc chưa kịp trở tay đã hoảng loạn đầu hàng. Tiếp đó là trận Ngọc Hồi – Đống Đa lịch sử. Dưới màn khói súng dày đặc, quân Tây Sơn dùng những tấm lá chắn phủ rơm ướt lao thẳng vào đồn giặc. Tiếng hò reo vang trời, giáo gươm sáng rực giữa buổi sớm mùa xuân.
Tướng giặc Tôn Sĩ Nghị kinh hoàng bỏ chạy về nước. Xác quân Thanh nằm ngổn ngang khắp gò Đống Đa. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Quang Trung đã làm nên chiến thắng lẫy lừng khiến cả phương Bắc phải khiếp sợ.
Sáng mùng 5 Tết năm Kỷ Dậu, đoàn quân chiến thắng tiến vào Thăng Long trong tiếng reo hò của nhân dân. Người dân hai bên đường mang bánh chưng, nước uống ra đón nghĩa quân. Ai cũng xúc động khi thấy vị vua áo vải giản dị mà oai phong cưỡi voi đi giữa cờ đào rực đỏ.
Chiến thắng mùa xuân năm ấy không chỉ bảo vệ nền độc lập dân tộc mà còn trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước Việt Nam. Hơn hai trăm năm đã trôi qua, tên tuổi Quang Trung Nguyễn Huệ vẫn sống mãi trong lòng nhân dân như một thiên anh hùng ca bất tử.



