Quang Trung – Nguyễn Huệ: Vị Hoàng Đế Của Những Chiến Công Thần Tốc
Bài viết tái hiện lại khí thế hào hùng của nghĩa quân Tây Sơn và thiên tài quân sự của Vua Quang Trung trong cuộc kháng chiến chống quân Thanh năm 1789.
Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản trường ca bất khuất được viết nên bằng sự quả cảm và ý chí kiên cường của biết bao thế hệ cha anh. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, đã có rất nhiều con người bình dị nhưng mang trong mình tinh thần phi thường, họ sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ và cả sinh mệnh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Giữa muôn vàn tấm gương anh dũng ấy, hình ảnh vị anh hùng áo vải Quang Trung – Nguyễn Huệ mãi là ngọn lửa thiêng liêng thắp sáng lý tưởng sống cho thế hệ trẻ hôm nay.
Ngược dòng thời gian về những năm cuối thế kỷ XVIII, khi đất nước đứng trước họa xâm lăng từ 29 vạn quân Thanh, vận mệnh dân tộc như “ngàn cân treo sợi tóc”. Chính trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Huệ đã thực hiện một quyết định lịch sử: lên ngôi hoàng đế tại Núi Bân (Huế) vào năm 1788 để chính danh thu phục lòng dân và thống nhất ý chí quân đội. Lời dụ quân của Ngài tại Nghệ An sau đó đã đi vào sử sách như một bản tuyên ngôn độc lập đanh thép: “Đánh cho để dài tóc, đánh cho để đen răng... đánh cho nó phiến giáp bất hoàn, đánh cho nó chích luân bất phản”. Đó không chỉ là mệnh lệnh, mà là sự khẳng định chủ quyền dân tộc mạnh mẽ trước kẻ thù phương Bắc.
Điểm khiến cả thế giới và ngay cả kẻ thù phải khiếp sợ chính là tốc độ di chuyển kinh ngạc của nghĩa quân Tây Sơn. Để ra tới Thăng Long kịp lúc, Vua Quang Trung đã áp dụng phương thức “võng khiêng”: cứ hai người khiêng một người nghỉ, thay phiên nhau đi liên tục không dừng nghỉ suốt ngày đêm. Với chiến thuật này, quân đội Tây Sơn đã hành quân từ Huế ra đến Tam Điệp (Ninh Bình) trong một thời gian ngắn kỷ lục, khiến quân giặc đang mải mê tiệc tùng Tết Kỷ Dậu hoàn toàn trở tay không kịp.
Đỉnh cao của chiến dịch chính là trận Ngọc Hồi - Đống Đa vào mùng 5 Tết. Vua Quang Trung thân chinh cưỡi voi ra trận, vạt áo bào sạm đen khói súng, chỉ huy quân sĩ dùng “hỏa hổ” và những tấm khiên quấn rơm ướt phá tan hàng phòng thủ của địch. Trận đánh khiến tướng giặc Sầm Nghi Đống phải tự vẫn, Tôn Sĩ Nghị đại bại, hốt hoảng bỏ chạy đến mức không kịp mặc giáp. Chỉ trong 5 ngày đêm, Vua Quang Trung đã giải phóng hoàn toàn kinh thành Thăng Long, sớm hơn dự kiến, mang lại hòa bình cho nhân dân sau bao năm loạn lạc.
Ngày nay, khi được sống trong hòa bình tại mảnh đất biên cương Móng Cái địa đầu Tổ quốc, đọc lại những trang sử về người , tôi vẫn thấy rạo rực một niềm tự hào mãnh liệt. Vua Quang Trung là minh chứng sống động rằng: khi một dân tộc đoàn kết và có ý chí quật cường, không một thế lực bạo tàn nào có thể khuất phục.
Học tập tinh thần của Ngài, thế hệ thanh niên chúng tôi hôm nay cần rèn luyện cho mình sự “thần tốc” trong tư duy và hành động. Trong thời đại hội nhập, sự thần tốc ấy chính là tốc độ tiếp thu kiến thức, khoa học công nghệ để đưa đất nước đi lên. Chúng tôi nguyện đem sức trẻ, lòng nhiệt huyết để bảo vệ từng tấc đất biên cương, tích cực tham gia các phong trào xung kích, tình nguyện tại địa phương, xứng đáng với xương máu của cha ông đã đổ xuống trong những “thời hoa lửa” đã qua. Ngọn lửa Tây Sơn ấy sẽ mãi là kim chỉ nam, thắp sáng khát vọng cống hiến và lòng yêu nước trong tâm hồn mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay.



